Tạ Lịch Thăng ném chìa khóa lên tủ giày, cánh tay quàng thêm túi đựng máy tính của ai đó. Anh vỗ vỗ vào mông người con gái trên lưng, dùng chút kiên nhẫn cuối cùng hỏi: "Về đến nhà rồi, có thể xuống chưa? Hả? Bà nội của tôi."
Khương Tạo bị đánh vào mông, cô vặn vẹo trên lưng anh, vừa say vừa buồn ngủ.
"Đừng đánh… Đau mà."
Anh cụp mắt, thay giày cho mình trước, sau đó giữ nguyên tư thế cõng, tháo đôi giày thể thao trên chân cô xuống.
Đôi giày trắng "bộp bộp" rơi xuống sàn. Khương Tạo theo đà cong các ngón chân lại, hai chân quắp chặt lấy eo rắn chắc của anh, bám dính vào người anh.
Cảm nhận được cơ thể người đàn ông căng cứng lại, cô ôm cổ anh, cười khẽ một tiếng, lè nhè nói: "Tạ Lịch Thăng, thật ra anh là người có tính khí rất tốt, đúng không?"
Tạ Lịch Thăng quay đầu lại, má anh cọ vào má cô, cười lạnh: "Nhờ phúc của em, hôm nay anh cũng là lần đầu tiên biết điều đó đấy."
"Nhưng Khương tiểu thư à, nếu em còn bắt anh cõng thêm nửa bước nữa, em sẽ biết ngay nắm đấm của người có tính khí tốt cứng rắn đến mức nào."
Khương Tạo dùng hai chân đo vòng eo của anh, hai bàn chân đan chéo móc lại phía trước, khẽ cựa quậy đầy ẩn ý, như thể chạm vào thứ gì đó.
Cô nói không kiêng dè, hỏi thẳng lại: "Ừm… Anh có chắc th* c*ng r*n đó là nắm đấm không?"
"……" Tạ Lịch Thăng ngẩng đầu, tức quá hóa cười.
"Khương Tạo, Khương Bạch Thất(0), sao em lại háo sắc thế nhỉ."
(0) Trong tiếng Trung, Tạo (: chỉ màu đen hoặc màu xám đen) và Bạch (: chỉ màu trắng/trong sạch) là cặp chữ có liên quan đến sự đối lập về màu sắc. Đây là cách chơi chữ của Tạ Lịch Thăng.
Khương Tạo nhéo tai anh một cái, như thúc ngựa, lắc chân thúc vào người anh: "Không được đặt biệt danh cho em."
Tạ Lịch Thăng hậm hực một tiếng, cõng cô rảo bước đi vào phòng khách, ném người lên ghế sô pha.
Khương Tạo ngã vào chiếc sô pha mềm mại, "Ui da" một tiếng, toàn thân mềm nhũn nên nhất thời không bò dậy nổi.
Anh đặt dép lê của cô dưới sô pha, đưa ra tối hậu thư: "Ngoan ngoãn đi tẩy trang tắm rửa cho anh, nếu lát nữa anh từ nhà bếp đi ra mà thấy em còn nằm ườn ở đây……"
Cô ngước đôi mắt mờ mịt lên, chạm phải ánh mắt đen kịt của anh, sợ tới mức rụt cổ lại, gật đầu lia lịa.
Hung dữ làm gì chứ…
Tạ Lịch Thăng không đôi co với cô nữa, xoay người đi vào nhà bếp.
Tửu lượng của anh rất tốt, dù đi tiếp khách có uống quá chén thật, anh cũng trực tiếp dùng thuốc giải rượu là xong. Cho đến tối qua, nhìn thấy cô cầm hũ mật ong, định bụng nấu canh giải rượu cho anh.
Tối nay anh đột nhiên mất hứng thú với thuốc giải rượu.
Tạ Lịch Thăng mở tủ lạnh, lấy hũ mật ong ra, bắt chước động tác tối qua của cô, đun nước, lấy ra hai chiếc cốc.
Đợi khi anh bưng nước mật ong ra khỏi nhà bếp, người kia vẫn đang cuộn tròn trên sô pha. Nhưng khác với lúc nãy, Khương Tạo đã khoác áo choàng tắm màu trắng, hiển nhiên là đã tắm rửa qua loa.
Tạ Lịch Thăng ngạc nhiên: "Tắm nhanh thế? Không phải thay mỗi cái áo để lừa anh đấy chứ."
Khương Tạo đã mệt rã rời sau khi c** q**n áo, tẩy trang và tắm rửa, lắc đầu không nói, chỉ chằm chằm nhìn vào tấm danh thiếp trong tay.
Anh liếc nhìn cái tên trên danh thiếp, ánh mắt đang thư giãn bỗng nhiên sầm lại. Anh cố nhịn ý muốn đổ cốc nước mật ong vào bồn cầu, hỏi: "Nhìn cái này làm gì đấy?"
"Không có gì……" Cô nói giọng mũi đặc sệt, lầm bầm: "Chỉ là cảm thấy công việc của anh ấy thật tốt, đây là trụ sở chính DOB đấy."
"Chắc là không có chuyên viên Marketing truyền thông nào lại không muốn vào đâu nhỉ."
Tạ Lịch Thăng bỗng dưng buông một câu: "Thì cũng là đi làm thuê cho người ta thôi, anh có cả một tập đoàn Vân Thăng đây này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!