Chương 30 – Tay phải của Ngụy Nguyên đang cầm đồ của cô. Trò đùa lãng mạn: 30Khương Tạo bị anh ôm eo hôn sâu, xung quanh có người kinh ngạc thốt lên vì hành động táo bạo của họ, nhưng tiếng động nhanh chóng bị tiếng pháo hoa nổ vang trời lấn át.
Cô kinh ngạc trợn tròn mắt, tầm mắt chỉ còn thấy dáng vẻ người đàn ông đang nhắm mắt hôn mình.
Khi đầu lưỡi chạm vào nhau, hương rượu mơ còn vương lại trong khoang miệng hai người hòa quyện.
Môi anh mềm mại như những lần hôn trước, nhưng nóng bỏng hơn nhiều.
Anh hôn rất vội vã, thậm chí có chút thô bạo.
Nụ hôn gấp gáp và ngắn ngủi, lượng oxy trong phổi hai người nhanh chóng cạn kiệt.
Khi được đối phương buông ra, cả người Khương Tạo hoàn toàn rối loạn, th* d*c nhìn anh: "Anh, anh làm cái gì vậy…"
Ánh mắt anh chất chứa cảm xúc mãnh liệt nhưng khó hiểu khiến Khương Tạo có chút mất kiểm soát.
Tạ Lịch Thăng nhếch môi, hơi thở đã vương vấn mùi hương của cô, cố ý dùng chính câu cô đã nói ở homestay để trêu chọc: "Em có thể coi đây là tôi đang quấy rối t*nh d*c nhân viên."
"Hoặc em cũng có thể coi đây là tôi đang tán tỉnh người vợ hợp pháp của mình."
Khương Tạo chớp chớp mắt nhìn anh, bỗng dưng bị chọc đến bật cười, ôm bình rượu phụt cười thành tiếng.
Thấy cô cười, thần sắc Tạ Lịch Thăng thay đổi, anh giữ gáy cô và lại lần nữa hôn xuống ——
…
Khách sạn Hồ Cảnh ở phố cổ, gió đêm thổi mạnh.
Cánh cửa căn phòng hạng thương gia bị đóng sập mạnh, tạo ra tiếng rầm vang vọng trên hành lang yên tĩnh.
Khương Tạo vừa bước vào môi trường hoàn toàn xa lạ chưa kịp thích nghi, đã bị người đàn ông bế thốc lên đặt ngồi trên tủ giày ở lối vào. Giây tiếp theo, hơi thở nóng bỏng mang theo mùi rượu mơ nồng nàn của đối phương lại lần nữa xâm chiếm khoang miệng cô.
Cô giống như một chú mèo bị ném xuống nước, lòng rối bời mất phương hướng, quờ quạng tìm kiếm chỗ bám víu trên người anh.
Quần áo anh quá trơn, cô bị hôn đến mềm nhũn cả tay, nắm hay kéo đều không dùng được sức, cuối cùng sờ loạn một vòng, nhẹ nhàng dừng lại trên bắp tay rắn chắc đang căng cứng của anh, bám chặt lấy.
Mặc dù cả hai đều uống cùng loại rượu, nhưng hơi thở của anh lại mang sự tươi mát độc đáo mà cô không có. Cô không muốn nuốt xuống, lại tham lam muốn hít hà thêm lần nữa.
Tạ Lịch Thăng đặc biệt yêu thích đôi môi mềm mại và đầy đặn của cô, anh cố ý dùng sức môi nghiền ép nó, đồng thời thâm nhập vào bên trong để bắt lấy chiếc lưỡi đang cố trốn tránh của cô.
Mở ra một trò chơi trơn trượt và nghẹt thở.
Đầu óc Khương Tạo trở nên mụ mị, cô nheo mắt lại, mơ hồ nhìn lướt qua sơ đồ lối thoát hiểm dán trên cửa.
Bị cuốn vào cơn lốc t*nh d*c này, cô giống như người sắp chết đuối, nhắm nghiền mắt.
Vốn dĩ hơi men đã khiến đầu óc cô choáng váng, giờ lại bị sự h*m m**n cuộn trào trong cơ thể chiếm lĩnh. Khoảnh khắc này, cô không thể nhớ nổi họ đã rời khỏi cầu đá phố cổ, đến khách sạn, rồi vào phòng này bằng cách nào.
Thực ra, cô cũng không rõ lý do xảy ra nụ hôn trên cầu đá là gì.
Không biết tại sao Tạ Lịch Thăng lại đột ngột hôn mình.
Nhưng giây phút bờ môi anh dán lên, giây phút da thịt chạm vào nhau và sự tê dại lan truyền, linh hồn trống rỗng của cô như tìm thấy nửa kia của nam châm mà bụp một cái hút lấy. Ngay lập tức —— cô chợt cảm thấy nguyên nhân hình như không còn quan trọng nữa.
Tại sao lại mặc cho anh ôm lấy hôn nồng nhiệt giữa chốn công cộng, tại sao anh chưa đợi pháo hoa kết thúc đã lôi cô về khách sạn gấp gáp.
Tại sao nhìn thấy sự xúc động sinh lý này đang phát triển theo hướng không thể kiểm soát mà cô lại không đẩy anh ra.
Cô không biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!