Mỗi khi cảm xúc trào dâng, cô gần như không thể nghe thấy người khác nói gì, đúng là có hơi ngây ngốc.
Để tránh bại lộ khuyết điểm này, mấy năm nay cô vẫn luôn cố tình l*m t*nh cảm tê liệt đi một chút, khiến bản thân phản ứng chậm hơn người bình thường.
Nhưng một khi gặp phải chuyện như vậy, mọi thứ vẫn lộ ra hết.
Nước mắt Khương Tạo còn đọng lại nơi khóe mắt, cô phản ứng lại, nhanh chóng kéo Tạ Lịch Thăng xem xét khắp nơi: "Anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Phải đi bệnh viện thôi…"
Tiếng xẻng đập vào người anh lúc nãy trầm đục, tuyệt đối không phải giả trân.
Thấy cô rốt cuộc đã lộ ra vẻ mặt của người bình thường, Tạ Lịch Thăng mang vẻ mặt đầy tò mò và nghiên cứu đánh giá cô, mặc cô kéo tay anh kiểm tra lung tung.
Chờ cô lật bàn tay phải của anh lên, thấy vết máu và vết bầm tím, Khương Tạo sầm mặt, phủi tay, lại tiến lên muốn đá người đàn ông đã nằm liệt trên mặt đất, không còn khả năng chống cự kia.
"Này, này." Tạ Lịch Thăng bật cười, lại một lần kéo cô trở về.
"Em lại tính cố ý đả thương người đấy à."
Khương Tạo tức cái lồng ngực, quay đầu kéo tay bị thương của anh, nhẹ nhàng chạm vào xương ngón tay, ngẩng đầu hỏi anh: "Có bị liệt không? Cảm giác thế nào?"
"Còn động được, xương cốt hẳn là không sao." Tạ Lịch Thăng trả lời cô, tay trái đã móc di động ra báo cảnh sát, giao tiếp với cảnh sát: "Chào Anh/Chị, nơi này là ngã tư đường Vạn Viên và Thịnh Bình, khu Kim Hồ, thành phố Tần Nam…"
Khương Tạo lẳng lặng nhìn anh gọi điện thoại, ngước nhìn lên, Tạ Lịch Thăng hình như cao hơn một chút, đứng gần, giọng nói hình như cũng hay hơn ngày thường.
Cô có chút nhìn đến nhập thần.
Sống mũi cao, xương gò má cao, một ánh sáng chiếu vào, bóng râm sắp che cả mắt phải.
Đã từng có ai khen anh có tướng mạo đẹp đến mức vô thực chưa nhỉ? Chắc là có rồi.
Ơ? Một bên cằm còn có một nốt ruồi kìa.
Kỳ thật người này chỉ dựa vào mặt mà nói, dù có kết tám đời hôn nhân cũng không sợ không có phụ nữ muốn, mệt một cái là cứ hễ mở mồm nói chuyện là chọc chửi.
Nhưng mà… Lúc đứng đắn kỳ thật rất đáng tin cậy.
Trách không được tính tình kém như vậy, nhưng bạn bè lại không ít.
Hiện tại nghĩ đến, năm đó bức tường tỏ tình của trường học một nửa là tên Ngụy Nguyên, nửa còn lại là tên anh, cũng không phải không thể lý giải.
Khương Tạo nhìn chằm chằm đôi môi mấp máy của anh khi nói chuyện, bỗng dưng nghĩ đến xúc cảm ngày đó vô tình hôn phải.
Vị bụi bặm trong gió bay tới, làm cô ý thức được mình có bao nhiêu thần kinh, vừa mới trải qua nguy hiểm thế mà còn có thể nghĩ linh ta linh tinh.
Cảm thấy thẹn với lương tâm, Khương Tạo lùi về sau, vừa muốn buông tay anh — người đàn ông vừa gọi điện thoại vừa nắm chặt tay cô.
Tim Khương Tạo run lên, như thể đuôi mèo nhỏ thình lình bị bỏng, cuộn lại.
Lòng bàn tay người đàn ông khô ráo ấm áp, vừa động vừa cọ xát, chọc cho cô từ tay đến cả người đều không ngừng ngứa ngáy.
"Ừm, chúng tôi sẽ đứng yên tại chỗ, làm phiền các anh/chị mau chóng, chúng tôi hai người không thể đảm bảo vẫn luôn khống chế được người gây bạo lực."
Tay phải Tạ Lịch Thăng có thương tích nhưng vẫn cố tình phải dùng lực níu cô lại, cô không dám giãy giụa, sợ dùng một chút lực sẽ chạm vào vết đau của anh.
Cảnh sát phái lực lượng gần nhất nhanh chóng tới xử lý, anh cúp điện thoại, liếc mắt nhìn cô, nhướng mày: "Em đỏ mặt cái gì?"
Khương Tạo co rụt lại, mặt vùi xuống càng thấp: "……"
"Anh kéo tôi không buông."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!