Chương 16: (Vô Đề)

Chương 16 – "Em có tin không, tôi có cảm giác với em."Cặp đôi lạc quẻ: 16"Anh đang nói vớ va vớ vẩn gì thế? Tôi chưa chết thì đương nhiên là còn biết đau." Cơn đau ở cổ từng đợt nhói lên, Khương Tạo nắm lấy cổ tay anh để gạt ra, cau mày nói: "Đừng… đừng chạm vào."

Tạ Lịch Thăng rút tay lại, dừng lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt anh không rời cô, khóe môi khẽ nhếch như thể sắp buông ra lời móc họng nào đó khiến người ta tổn thương.

"Còn biết tránh à? Tôi còn tưởng cô xem thể diện quan trọng hơn cả mạng sống cơ đấy."

Khương tiểu thư bị chọc trúng tim đen, cuối cùng chỉ biết cạn lời: "…"

"Người quá coi trọng thể diện cuối cùng thường là người khó giữ được thể diện nhất." Tạ Lịch Thăng đút tay vào túi, nghiêng đầu ý bảo cô đuổi kịp: "Mọi người đều rất bận, không ai rảnh rỗi lấy hết tinh lực ra để chuyên môn chê cười cô đâu."

"Đi theo tôi."

Giống như một con mèo đang xù lông chuẩn bị vồ người lại bị tạt nguyên chậu nước lạnh vào mặt, toàn bộ vẻ hung hăng lập tức bị dập tắt sạch sẽ.

Khương Tạo thu lại cảm xúc, nhất thời thấy hơi mệt và chẳng buồn nghĩ thêm. Cô tăng tốc bước theo anh, cùng hướng ra ngoài khu chung cư.

Tạ Lịch Thăng đi đến tiệm thuốc bên đường, lại mua một túi dược phẩm hoàn toàn giống ngày hôm đó.

Cô đứng tại chỗ nhìn anh đi trở về, có một cảm giác xấu hổ vì liên tục được người mình không ưa chiếu cố, cô cúi đầu đá đá giày.

Lần này không giống lần trước, vì vết thương của Khương Tạo ở vị trí khác. Tạ Lịch Thăng trở về, tự mình ngồi xuống bậc thềm đá cao nửa người, vẫy tay với cô: "Đứng lại đây."

Vết thương trên mặt đã khó tự mình bôi thuốc, không ngờ vết thương ở cổ trong tình huống không có gương còn bất tiện hơn.

"…" Khương Tạo liếc anh một cái, đành phải nghe lời dịch về phía trước mặt anh.

Tạ Lịch Thăng giơ tăm bông, thấy cô dùng tốc độ rùa bò dịch một bước nhỏ, mí mắt anh cụp xuống: "Khương Tạo, trông tôi dễ tính lắm sao?"

Tuy chỉ là một câu nói buông lơi, nhưng lực uy h**p lại là thật, Khương Tạo mím môi, đi nhanh một bước về phía trước mặt anh.

Tạ Lịch Thăng cân nhắc khoảng cách, dang hai chân ra, một tay nắm lấy cánh tay cô kéo mạnh—

Cô kinh hãi lảo đảo về phía trước một bước nhanh, cả người đứng thẳng trong khoảng trống g*** h** ch*n anh.

Chỉ cần cọ thêm một chút nữa, đầu gối cô sẽ chạm vào…

Khương Tạo liếc nhìn vị trí đó, mặt không nhịn được mà cứng lại, rồi đỏ lên.

Tạ Lịch Thăng dùng tăm bông chấm thuốc sát trùng, rũ mắt cũng không nhìn cô, nhưng lại đặt câu hỏi chính xác: "Nhìn cái gì vậy?"

Mang theo ý cười có phần trêu chọc.

Bị phát hiện rình coi, Khương Tạo rụt vai, vội vàng phản bác: "Tôi không nhìn chỗ nào cả."

Anh ngồi trên bậc thềm đá nên chiều cao cơ bản ngang bằng với cô khi đứng. Tạ Lịch Thăng giơ tay gọi cô: "Lại gần chút nữa, ngẩng cằm lên, nếu không sẽ không bôi được thuốc đâu."

Khí thế của người đàn ông mang theo một sức hút lẫn uy lực rất bản năng. Khương Tạo đan hai tay ra sau, khẽ nắm lấy vạt áo để kìm sự căng thẳng. Cô ngẩng đầu, hơi nghiêng sang một bên, tạo điều kiện để anh dễ dàng bôi thuốc lên vết thương.

Khoảnh khắc nước thuốc chạm vào miệng vết thương— Khương Tạo nhíu mày, cổ co rúm lại.

Cô liếc nhìn người đàn ông đang chăm chú nhìn mình bằng ánh mắt nghiêm túc, nhỏ giọng bổ sung: "… Cảm ơn anh."

Tạ Lịch Thăng liếc cô một cái, ánh mắt lại dời về: "Lúc này cô nên kêu đau, không nên nói cảm ơn."

"Tại sao cô luôn luôn không giống người khác vậy?"

Lông mi Khương Tạo lay động, có chút mất tự nhiên: "Ai quy định lúc này nhất định phải kêu đau?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!