Chương 7: (Vô Đề)

Mộc Nam thấy Mộc Tiểu Quy đi vào, thì ngừng tay hỏi nhóc, "Làm bài tập xong chưa đấy?"

"Xong rồi." Mộc Tiểu Quy đưa vở bài tập đã làm xong đưa anh xem, chạy đến bên cạnh anh ngồi.

Mộc Nam sau khi nhích người để nhóc con ngồi xong, thuận tay mở vở bài tập ra kiểm tra. Bài tập mà Mộc Tiểu Quy đang làm không phải là bài tập nhà trẻ ra, mà là bài tập của Mộc Nam ra, tuy rằng nhóc mới có bốn tuổi, nhưng mà qua quá trình dạy của Mộc Nam, nhóc đã học xong chương trình năm thứ ba của tiểu học rồi.

Kỳ thật thì lúc đầu Mộc Nam cũng không muốn cho Mộc Tiểu Quy học trước chương trình của bậc tiểu học, với cái tuổi này của nhóc, anh cảm thấy Mộc Tiểu Quy chỉ cần ngây thơ vui vẻ sống qua ngày là đủ rồi. Nhưng mà ngoài ý muốn Mộc Tiểu Quy so với mấy đứa con trai cùng tuổi lại thông minh hơn rất nhiều, thiên phú trong học tập của nhóc nhà anh cũng cao đến kinh người, càng bất ngờ đó là, khác với những cậu bé cùng tuổi không thích học khác, nhóc con xem việc học là một thú vui, Mộc Nam thấy Mộc Tiểu Quy đối với học hành học đến vui vẻ, cho nên cứ thế chậm rãi dạy cho nhóc những kiến thức cơ bản của bậc tiểu học.

Tốc độ tiếp thu của Mộc Tiểu Quy cùng năng lực nhận thức của nhóc nhanh đến mức khiến người khác phải kinh ngạc, khi nhóc mới ba tuổi, đừng nói đến chín bảng cửu chương, ngay cả số Pi nhóc cũng đã có thể nhớ rõ rồi. Với khả năng này, Mộc Nam không khỏi suy tưởng, cũng có đây là gen tốt mà Mộc Tiểu Quy thừa hưởng từ cái "Người qua đường giáp" kia không chừng, tuy rằng không biết đối phương là ai, nhưng mà Mộc Nam vẫn là rất muốn cảm ơn anh ta vì đã đem đến cho anh tiểu bảo bối đáng yêu (sợ) này.

Mộc Nam kiểm tra bài tập của con trai một hồi, chỉ ra những chỗ sai cho Mộc Tiểu Quy một lượt, tránh cho nhóc lần sau mắc lại những lỗi đó lần nữa, Mộc Tiểu Quy tuy rằng bình thường khá lắm lời, nhưng trong học tập thì nhóc lại tương đối nghiêm túc, sau khi nghe Mộc Nam giảng giải, nhóc đem những bài đã làm sai giải lại một lần.

"Rất ngoan." Sau khi đem những bài sai giải lại lần nữa rồi đưa cho Mộc Nam kiểm tra, Mộc Nam khen nhóc một câu, thì quay về tiếp tục phác thảo, anh lấy máy tính từ trên ghế sa lông đưa đến cho nhóc, nói "Ba đi tắm một lúc, nhớ đừng có chơi lâu quá đó."

"Dạ ~" Mộc Tiểu Quy sảng khoái trả lời, nhìn hướng Mộc Nam phất phất tay, sau đó liền mở cửa sổ game "Bắn xe tăng" trong máy tính ra chơi, cái bộ dáng nghiêm túc kia trông rất có tinh thần chiến đấu sa trường đó.

"Leng keng —— "

Mới chơi không đươc bao lâu, thông báo từ tài khoản Taobao trong máy tính kêu lên vài tiếng, hiển thị có liên lạc mới của khách hàng.

Bình thường những khi Mộc Tiểu Quy dùng máy tính của Mộc Nam chơi game, tài khoản Taobao đôi lúc sẽ có thông báo đến từ khách hàng, cũng đã thành thói quen của nhóc, những lúc Mộc Nam không có ở đó nhóc sẽ giúp ba trả lời vài tin nhắn.

Một Mộc Tiểu Quy thông minh trưởng thành sớm nên cũng đã sớm quen thuộc với QQ, máy vi tính, hay là mạng internet linh tinh gì rồi, nếu trong khi nói chuyện phiếm với khách hàng, nhóc có thể thu về đơn đặt hàng cho ba thì Mộc Nam còn có thể sẽ cho nhóc thêm tiền tiêu vặt nữa, cho nên là thông báo Taobao vừa mới nổi lên, trên đầu nhóc ngay lập tức có cái bóng đèn hiện lên, trên đó có ba chữ:

có tiền rồi!…..

Vì thế bạn học hám tiền Mộc Tiểu Quy quyết định không chơi nữa, tắt cửa sổ game ngay lập tức sau đó mở cửa số Taobao lên.

Bắc đế bệ hạ: Chủ quán có đó không?

Có đây, thân ~

Mộc Tiểu Quy lộ ra một nụ cười tươi tắn đầy gian xảo, phải có chứ!!

Bắc đế bệ hạ: Chủ quán vẫn ở đó chứ.

Mộc đại soái: Vẫn ở đây, xin chào, thân

Mộc Tiểu Quy biết được nhiều chữ hơn so với bạn đồng học hay cùng tuổi, đây đều là nhờ Mộc Nam từ khi nhóc hai tuổi đã bắt đầu dạy nhóc chữ nghĩa, mà vốn dĩ thì nhóc con nhà ta cũng rất thông minh, học đâu hiểu đó mà.

Mộ Bắc nhìn thấy cái chữ "Thân" kia tự động nhíu mi lại, nghĩ thầm tên chủ quán này công nhận rất là cố chấp mà.

Bắc đế bệ hạ: Không cần gọi thân, chúng ta không quen.

Mộc đại soái: Tâm sự nhiều thì tức là thân rồi [ biểu tình hôn gió ]

Bắc đế bệ hạ: …

Tâm sự nhiều, chủ quán này ý là trò chuyện nhiều đấy hả?

Mộc Tiểu Quy nhìn nhìn một chuỗi dấu chấm lững kia, suy nghĩ một chút, rồi mở ra bản lịch sử bán hàng và giới thiệu hàng của "Phủ nguyên soái", tìm ra được đường dẫn Taobao mà Mộc Nam đã gửi qua cho Mộ Bắc. Những sản phẩm này là Mộc Nam đặc biệt giúp anh chọn, trong đó đều là những sản phẩm tiêu biểu hoặc là thuộc hàng bảo bối của tiệm, trong còn có thêm hình ảnh của sản phẩm, rất tiện lợi cho việc tìm kiếm của Mộc Tiểu Quy.

Mộc đại soái: Thân, anh xem qua một ít những sản phẩm được bày bán của Phủ nguyên soái chúng tôi đi này ~ [ biểu tình hôn gió ]

Bắc đế bệ hạ: Không cần lãng

("Lãng" nghĩa là sóng, cũng có nghĩa là đùa giỡn, mà ý Mộ Bắc ở đây muốn viết "lãm" nghĩa là xem, nhìn)

Bởi vì một số nguyên nhân, Mộ Bắc ngoại trừ khi đi công tác bên ngoài, anh rất ít khi cùng người khác trò chuyện, cho dù nhân viên trong công ty đối với anh rất sùng bái và kính trọng, cũng sẽ không lớn mật tới mức tìm đến anh mà "Trêu ghẹo" như thế này. Nhìn đối phương liên tục gửi đến hai lần "Hôn gió" anh vừa cảm thấy quái lạ, lại cảm thấy có chút không vui, chủ quán này, cũng đùa giỡn quá đáng rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!