Mộc Tiểu Ngư vừa được sinh ra đã nhận được hàng vạn hàng nghìn sủng ái, trừ Mộc Nam và Mộ Bắc hai người cha ra còn có Mộc Tiểu Quy, Trình Duệ hai người anh, còn có Tô Văn Khanh bọn họ.
Quần áo bé được tặng có thể mặc cả một quý cũng không lặp lại, không chỉ có Mộc Tiểu Ngư mà đồ chơi của Mộc Tiểu Quy cũng không ít, trong biệt thự của Mộ Bắc đặc biệt dọn ra hai gian, một gian đựng đồ của Mộc Tiểu Ngư, một gian đựng đồ chơi của Mộc Tiểu Quy.
Đám người Ngân Sương như là chưa thấy qua đứa bé nào nhỏ như vậy, mỗi ngày đều đến thăm, có khi đến còn không chịu đi, Yêu đao còn đặt trước cả đồ ăn, đến giờ khiến người ta mang tới.
Biệt thự ban đầu trống trải, vì bọn họ tới trở nên náo nhiệt hơn hẳn, Ngân Sương và Yêu Đao mới chỉ 18 tuổi, nhảy nhót cùng Mộc Tiểu Quy như điên rồi, Mộc Tiểu Quy còn kéo Yêu Đao đi bơi, là một người cá, Mộc Tiểu Quy kế thừa gen của Mộc Nam, dễ dàng chiến thắng Yêu Đao.
Mộ Bắc rất không vừa lòng thấy con trai con gái của mình bị chiếm mất, hắn vừa quay người sang một chút, người ôm Mộc Tiểu Ngư lại thay đổi, một phút trước còn nằm trong ngực Tô Văn Khanh, một phút sau đã bị Kỳ Nham ôm đi phơi nắng.
Mộc Nam nhàn nhã nằm trên xích đu, anh rất vừa lòng có người trông con giúp mình, lúc anh sinh Mộc Tiểu Quy mệt hơn nhiều, vì lo lắng nên không dám mời người giúp việc, ăn uống gì đều do anh làm, giờ thì tốt rồi, không chỉ có Mộ Bắc mà còn có cả một đoàn chú bác giúp, không thể hạnh phúc hơn.
"Được rồi, đen mặt cái gì?" Mộc Nam kéo tay Mộ Bắc, nói "Nhiều bảo mẫu miễn phí như vậy còn không vui sao?"
Mộ Bắc ngồi xuống cạnh Mộc Nam, ánh mắt vẫn không rời Mộc Tiểu Ngư vừa bị Ngân Sương đoạt qua.
"A, cô chủ cười với tôi này!!!"
Thanh âm hưng phấn của Ngân Sương truyền tới, cậu đang ôm Mộc Tiểu Ngư nhẹ nhàng đong đưa.
"Hừ." Mộ Bắc khẽ hừ một tiếng, thu hồi tầm mắt của mình, "Kẻ lỗ mãng."
Mộc Nam đã quen với Mộ Bắc yêu con như mạng, anh nhớ tới lần đầu hắn thay tã cho Mộc Tiểu Ngư, do còn chưa quen nên làm đau bé, đứa bé kia lúc đó liền khóc khiến Mộ Bắc luống cuống tay chân.
Còn có lần đầu tiên đút sữa cho bé, tuy rằng Mộ Bắc đã rất cẩn thận nhưng vẫn khiến Mộc Tiểu Ngư bị sặc, bé ho khan vài tiếng xong lại khóc, bộ dáng đáng thương khiến Mộ Bắc suýt nữa quỳ xuống.
Có hai lần sai lầm đó, Mộ Bắc chỉ dám ôm Mộc Tiểu Ngư, không dám chạm vào những thứ khác nữa, sợ mình không cẩn thận lại làm con gái khóc. Mộ Bắc canh cánh trong lòng, Mộc Tiểu Ngư lại không thèm để ý, bé rất quyến luyến Mộ Bắc, vừa nằm vào lòng hắn liền sẽ im lặng kéo quần áo của hắn không bỏ, có khi Ngân Sương làm bé khóc, vừa được Mộ Bắc ôm là bé lại yên tĩnh trở lại.
Mộc Nam cảm thấy đây là thiên tính, Mộc Tiểu Ngư có một loại quyến luyến tự nhiên đối với Mộ Bắc.
"Lão đại, đứa bé này thật đáng yêu! Em đem về làm con dâu nuôi từ bé nha." Ngân Sương hô một tiếng.
"Cậu cút được rồi đấy." Mộ Bắc không thèm ngẩng đầu lên nói.
Từ khi bụng Mộc Nam lớn, Mộc Tiểu Quy đã không ngủ chung với họ nữa, Mộc Tiểu Quy cũng không cảm thấy em gái đang đoạt sủng ái với mình, ngược lại còn rất thích, ngày nào đi ngủ cũng phải sang hôn một chút mới ngủ được.
So với Mộc Tiểu Quy, Mộc Tiểu Ngư càng giống Mộc Nam, trừ bỏ mái tóc quăn ra còn lại ngũ quan đều giống Mộc Nam, Mộc Nam ngoại hình không tồi, còn thêm gen của Mộ Bắc nên bề ngoài của bé cũng không kém, mới mấy tháng đã trổ mã, nhìn trong veo như nước.
Phòng làm việc của Mộc Nam có tiểu Trương ở nên anh cũng không lo lắng, anh cùng hai nhóc con ở lại thành phố S với Mộ Bắc, coi như cho mình nghỉ phép.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt đến nghỉ hè, vì ở lại thành phố S nên đã một học kì Mộc Tiểu Quy không có đến trường, chẳng qua chuyện này cũng không quan trọng lắm, không nói nhóc đã tự học đến chương trình tiểu học, chỉ nói gần đây học mấy thứ cùng Ngân Sương bọn họ đã hơn nhà trẻ gấp trăm lần.
Đương nhiên Mộc Nam vẫn muốn cho con về đi học, dù sao ở trường học cũng có thể học những điều ở nhà không thể dạy, ví dụ như làm thế nào để giao tiếp với người khác linh tinh. Tháng 9 là Mộc Tiểu Quy lên tiểu học, Mộc Nam tính trước khai giảng về lại Tân thành, đi xa lâu như vậy anh cũng nhớ thành phố kia.
Mộc Tiểu Ngư được sáu tháng là đã có thể bò đi khắp nơi, Mộ Bắc phải lót cả phòng khách bằng thảm trải sàn để bé đi thoải mái hơn.
Con nít 6 tháng đúng là thời gian nghịch ngợm nhất, có khi Mộ Bắc bọn họ không để ý Mộc Tiểu Ngư cũng không biết sẽ bò đến góc nào nữa. Có lần bé đụng phải cái máy quay đĩa trong phòng khách khiến trán đỏ lên, Mộ Bắc phải ôm dỗ cả buổi, Mộc Nam thì chỉ có thể ngồi một bên nhìn, ngay cả ôm cũng không được.
So với Mộ Bắc thì Mộc Tiểu Ngư tuyệt không thèm để ý đến trán mình bị thương, bé cười với Mộ Bắc xong liền lắc lắc người muốn xuống, giờ bé cảm thấy đi trên đất vui hơn được ôm nhiều.
Mộ Bắc thấy vậy mới yên tâm một chút, đặt bé xuống sàn cho bé chơi, trong lòng thì nghĩ làm hẳn một khu cho bé chơi đỡ bị thương, dù sao nhà cũng rộng.
Mộc Tiểu Ngư mở miệng nói câu đầu tiên không phải là ba, cũng không phải anh, lại càng không phải mẹ, mà là Bắc Bắc.
Hôm đó Mộc Nam đang dạy Mộc Tiểu Quy làm bài tập, Mộc Nam ôm Mộc Tiểu Ngư ngồi trên ghế sa lông đút táo cho bé ăn. Con nít 8 tháng đã mọc răng, có khi bé sẽ cầm tay của Mộ Bắc để nghiến.
Ăn xong một phần táo nhỏ, Mộc Tiểu Ngư lại ngồi không yên, bé trượt xuống khỏi chân Mộ Bắc, bám vào sô pha lắc lắc đứng vững rồi bắt đầu hoạt động, bé đã muốn học đi đường.
Mộ Bắc ở phía sau cẩn thận che chở, sợ bé ngã, cho dù trên sàn trải thảm dày, có té cũng không đau nhưng hắn cũng không dám phớt lờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!