Khi Mộc Nam phát hiện sự khác thường của cơ thể mình thì đã qua tết một tháng, khẩu vị bình thường vẫn rất tốt đột nhiên kém đi, ban đầu anh cũng không để ý lắm, chỉ nghĩ rằng bận quá không nghỉ ngơi tốt nên vậy. Cho đến có một ngày, cơm mới ăn một nửa, trong dạ dày anh như là có cái gì đè ép, đồ vật mạnh mẽ lủi lên khiến anh phải vội che miệng lại chạy vào nhà vệ sinh.
Mộ Bắc và Mộc Tiểu Quy hoảng sợ, vội vàng cùng theo vào, đến cửa nhà vệ sinh liền thấy anh đang chống bồn cầu nôn không ngừng, bả vai cũng vì vậy mà run rẩy lên.
Mộ Bắc bước qua, đỡ lấy anh, nhíu mày hỏi "Sao vậy?"
"Đại soái bị sao vậy?" Mộc Tiểu Quy chạy tới, ngồi xổm ở một bên nhìn Mộc Nam.
Mộc Nam chỉ nôn khan một chút, cầm lấy khăn lau miệng, hoãn một chút mới mỉm cười nhìn hai người một lớn một nhỏ đang vây quanh mình "Có thể là ăn trúng gì đó, không sao đâu, đừng lo."
Anh không thèm để ý nhưng Mộ Bắc lại lo lắng "Có khó chịu chỗ nào không?"
"Dạ dày khó chịu." Mộc Nam nói, đứng lên súc miệng sau đó ra ngoài "Không sao đâu, chỉ là không muốn ăn, gần đây khẩu vị cũng không được tốt, cũng chẳng có việc gì lớn, đừng lo lắng."
"Lát nữa tôi đưa em đi kiểm tra." Mộ Bắc nói, rót một ly nước ấm cho Mộc Nam rồi ngồi vào cạnh anh, Mộc Tiểu Quy cũng ngồi vào theo nhìn Mộc Nam,
"Có nghiêm trọng vậy đâu, trước kia tôi cũng hay bị vậy, có lẽ là bệnh dạ dày chưa khỏi hẳn." Mộc Nam không thèm để ý, lúc anh thực tập, vì là người mới nên thường cùng sếp đi nhậu xã giao, uống nhiều tổn thương dạ dày. Gần đây bệnh bao tử cũng không có tái phát, dạ dày cũng không đau, mấy ngày trước cũng chỉ nôn khan… Nghĩ đến đây Mộc Nam chợt lóe một khả năng.
Mộ Bắc nghe vậy càng lo lắng "Đừng nói nhiều, em nghỉ ngơi một chút, lát nữa tôi đưa em đi."
Có đôi khi Mộ Bắc cũng rất quyết đoán, nhất là khi đề cập đến sức khỏe của Mộc Nam và Mộc Tiểu Quy. Mộc Nam thấy hắn căng thẳng cũng biết hắn lo lắng mình nên gật đầu "Được, vậy…" Anh còn chưa kịp nói xong lại buồn nôn, đẩy Mộ Bắc ra chạy vào nhà vệ sinh lần nữa.
Chạy qua chạy lại bốn lần, dạ dày đã không còn gì để nôn nữa, anh chỉ có thể mệt mỏi ngồi trên ghế sa lông, sắc mặt tái nhợt, khiến Mộ Bắc và Mộc Tiểu Quy sợ hãi.
Mộ Bắc đứng ở một bên không biết nên làm gì, hắn muốn ôm Mộc Nam đi bệnh viện nhưng nhìn anh mệt như vậy lại không dám làm.
"Tôi gọi điện cho Trần Tấn Châu sang đây một chuyến." Mộ Bắc không muốn nhìn anh khó chịu như vậy liền cầm điện thoại lục số của Trần Tấn Châu.
"Anh ta là bác sĩ khoa phụ sản anh gọi tới làm gì? Đừng vội, lấy cho tôi cái gì chua chua kìm lại một chút." Mộc Nam nhìn Mộ Bắc luống cuống tay chân cảm thấy buồn cười, lại không có sức cười. Ban nãy còn đỡ, giờ nôn mửa mấy lần xong anh thấy đầu óc mình đang xoay tròn.
"Con đi cho." Mộc Tiểu Quy vừa nghe vội vàng chạy đi đem ô mai lấy lại đây đưa cho Mộc Nam "Ba ăn đi."
Mộ Bắc nghe anh nói vậy lại cất di động đi, cầm lấy ô mai đút cho Mộc Nam "Sao rồi? Đỡ hơn tí nào không?" Hắn nghĩ chờ Mộc Nam đỡ hơn vẫn là nên đi bệnh viện.
Mộc Nam dở khóc dở cười, có phải linh đan đâu mà vừa ăn đã có hiệu quả.
Ăn mấy miếng ô mai sau Mộc Nam cũng đỡ một chút, tuy rằng vẫn khó chịu nhưng đã không buồn nôn như ban nãy, Mộc Nam bảo Mộ Bắc lại đưa cho mình mấy viên.
Nghỉ ngơi một hồi, Mộc Nam cảm thấy mình lấy lại được một chút sức lực, anh cầm lấy tay Mộ Bắc đang lau mồ hôi cho mình "Em đỡ nhiều rồi, không cần lau nữa đâu."
Mộ Bắc nắm chặt tay anh, nghe anh nói vậy cũng không bớt lo được bao nhiêu, hắn mím môi nhìn Mộc Nam, thấy anh không có khó chịu như ban nãy mới hỏi "Còn buồn nôn không?"
"Một chút." Mộc Nam lắc đầu, dạ dày vẫn còn khó chịu nhưng không quá khó chịu như hồi nãy.
"Tôi đưa em đi bệnh viện." Mộ Bắc nói xong liền đứng lên, xoay người ôm anh, nói với Mộc Tiểu Quy "Cục cưng đi lên phòng lấy ví giúp ba."
"Dạ." Mộc Tiểu Quy trả lời, xoay người chạy vào phòng ngủ.
"Chờ một chút chờ một chút." Mộc Nam vội vàng ngăn lại hắn "Tôi thật sự không sao mà."
Mộ Bắc chỉ cho là anh đang cậy mạnh, không thèm để ý ôm anh lên.
"Thật sự không có việc gì, anh nghe tôi nói, hình như…" Mộc Nam vươn tay ôm lấy cổ của Mộ Bắc, đem đầu của hắn kéo xuống đến một chút, ghé vào lỗ tai hắn nói một câu.
Anh vừa dứt lời, Mộ Bắc liền dừng lại như là bị điểm huyệt, hắn nhìn Mộc Nam như đang tiêu hóa lời anh nói.
"Biểu tình gì vậy?" Mộc Nam đâm đâm mặt hắn "Cho chút phản ứng đi."
"…Em vừa nói cái gì?" Mộ Bắc nhìn anh "Em nói lại đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!