Chương 66: (Vô Đề)

Vì Mộc Tiểu Quy và Trình Duệ bị bắt khiến Mộc Tiểu Quy trước thời gian tiến vào thời kì phát dục nên chuyến du lịch của bọn họ bị hoãn lại, họ ở lại thành phố S cho tới khi thân thể của Mộc Tiểu Quy ổn định mới trở về Tân thành.

Trở lại Tân thành họ liền đến nhà bà Trần, tuy rằng biết đám nhỏ không có chuyện gì nhưng bà vẫn nhịn không được ôm hai nhóc đỏ mắt, chịu đựng không khóc nói "Trở về là tốt rồi, tốt rồi." Ngược lại hai đứa nhóc lúc trước gặp chuyện không khóc bây giờ oa oa khóc lớn, khiến Mộc Nam dở khóc dở cười.

Tết nguyên đán Mộc Nam đón Trình Duệ và bà Trần đến nhà mình cùng ăn bữa cơm đoàn viên. Mộc Nam và Trình Duệ trước kia đều không có đón tết náo nhiệt như vậy, hai đứa hưng phấn xoay quanh ba người lớn, một hồi giúp họ làm bánh chẻo, một hồi đòi cán da, Mộc Nam cho hai đứa mỗi đứa một nắm bột và một chày cán bột cho một đứa học cán da, một đứa bao nhân, hai đứa chơi điên rồi.

Từ khi bạn già đi rồi đây là lần đầu tiên bà Trần có được cảm giác con cháu đầy nhà, trên mặt bà nở nụ cười thỏa mãn.

Đây cũng là lần đầu tiên Mộ Bắc làm vằn thắn, tay hắn nâng một khối da, một tay thêm thịt, thêm hai lần sau Mộc Nam liền cản lại "Thôi, anh sắp nhét đầy nhân rồi, cho ít thôi không lát nấu nó vỡ ra."

Mộ Bắc nghe vậy bèn bỏ tay xuống, tự hỏi nên làm gì tiếp theo, việc này đừng nói là làm, xem hắn cũng chưa bao giờ xem qua, bây giờ cảm thấy làm gì cũng không thích hợp.

Mộc Nam thấy vẻ mặt của hắn liền mắc cười, khiến hắn nhìn mình bao một lần "Hiểu không? Không hiểu thì sang chơi với Mộc Tiểu Quy bọn họ đi."

Mộ Bắc cúi đầu nhìn Mộc Tiểu Quy đang cố gắng cán da, bên cạnh còn đặt mấy tác phẩm của nhóc. Mộ Bắc hừ một cái, hắn lại không phải trình độ thấp như con trai của hắn.

Cuối cùng người không cùng một cấp bậc với Mộc Tiểu Quy bao một đống bánh thất bại, Mộc Nam không nhìn được đuổi hắn đi chỗ khác.

Lúc ăn tất cả mọi người đều ăn được táo đỏ và đậu phộng bao trong bánh, ngụ ý một năm khỏe mạnh và bình an. Tuy rằng không phải giao thừa nhưng Mộc Nam vẫn cho mỗi đứa nhóc một cái bao lì xì, hy vọng mấy đứa khỏe mạnh.

Qua nguyên đán là trừ tịch, nhiệt độ ngày càng lạnh. Năm nay Mộ Bắc không tính về thành phố S, quyết định ở lại cùng Mộc Nam và Mộc Tiểu Quy đón năm mới, dù sao Tô Văn Khanh còn có Lệ Mặc Trình, sẽ không cô đơn.

Trước năm mới một tuần, bọn họ bắt đầu chuẩn bị đồ tết. Mộ Bắc cũng không có bao nhiêu khái niệm về năm mới, trước kia ở cùng Tô Văn Khanh bọn họ cũng chỉ là ăn một bữa cơm cùng nhau, sau đó việc ai nấy làm, hai người đàn ông cũng không có gì phải lằng nhằng.

Bây giờ lại không giống, tuy rằng cũng là hai người đàn ông, trong đó có một người là vợ mình, còn có con trai mình, cảm giác một nhà ba người cùng nhau mừng năm mới cũng khá tốt.

Trên đường dần dần vắng vẻ, thỉnh thoảng truyền đến tiếng pháo nhắc nhở mọi người sắp năm mới. Rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa, ngược lại là mấy quán ăn lại rất đông đúc.

Mộc Nam nói trước với bà Trần là muốn đón bà và Trình Duệ đến cùng đón năm mới. ban đầu bà còn do dự, tuy rằng hai nhà thân mật với nhau nhưng bà vẫn sợ làm phiền đến Mộc Nam. Mộc Nam nói với bà năm mới là ngày người nhà đoàn tụ, đối với anh, bà và Trình Duệ cũng đều là người nhà của mình, không có gì quấy rầy, Mộc Tiểu Quy cũng muốn có thể cùng nhau đón năm mới.

Vì không muốn đi nhà hàng nên Mộc Nam đã mua rất nhiều nguyên liệu để nấu ăn. Bà Trần cũng sớm mang Trình Duệ lại giúp Mộc Nam nấu, Mộ Bắc mang theo hai đứa bé ở phòng khách chơi trò chơi.

Bây giờ Mộ Bắc đã hoàn toàn là một vú em, mang mấy đứa nhóc làm bài tập, chơi đùa,  tắm rửa đi ngủ, có khi Mộc Nam cảm thấy hắn cũng thật liều mạng.

Bà Trần làm món kho là nổi tiếng ngon, trình độ nấu ăn cũng rất cao, Mộc Nam từ nhỏ không có người chăm sóc nên cũng luyện ra một tay, hai người cùng nhau không đến một giờ đã làm ra một bàn lớn đồ ăn, mùi thơm khiến Mộc Tiểu Quy và Trình Duệ phải vây quanh bàn đi vài vòng.

"Leng keng —— "

Ngay khi món cuối cùng ra nồi, chuông cửa vang lên, Mộc Nam đang bày bát đũa sửng sốt, giờ này ai còn tới nữa? Anh nhìn Mộ Bắc "Đi mở cửa giúp tôi."

Mộ Bắc ôm Trình Duệ và Mộc Tiểu Quy lên ghế mới đi ra, nhìn qua mắt mèo, không có mở cửa, chỉ quay đầu nhìn Mộc Nam hô "Là người bán bảo hiểm, đã đi rồi."

"Giờ này còn bán bảo hiểm?" Mộc Nam không tin lắm, anh đi qua "Làm việc bằng tính mạng sao?"

"Chắc vậy." Mộ Bắc nhún vai, xoay anh vào trong "Không cần phải để ý, ăn cơm thôi."

"Mộ Bắc! Mộ Bắc! Bác biết con ở nhà! Có gan không về thì phải có gan mở cửa nha! Đừng né ở bên trong không ra tiếng! Mộ Bắc!"

Ngay lúc hai người quay trở về thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ, sau đó nghe được tiếng của Tô Văn Khanh.

"…" Mộc Nam cạn lời nhìn Mộ Bắc đang vờ ngây thơ "Bác Tô khi nào thì chạy đi bán bảo hiểm?"

"Ai biết được." Mộ Bắc vô tội buông xuôi tay, hắn biết Tô Văn Khanh thế nào cũng gọi cửa.

Mộc Nam đi qua mở cửa, không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy ngoài Tô Văn Khanh ra còn có Lệ Mặc Trình, hai người đều kéo theo vali, nhìn như là vừa xuống máy bay.

"Bác Tô." Mộc Nam cười hô một tiếng "Mau vào đi, sao bác không nói trước để tụi con ra sân bay đón?"

"Không sao, bắt xe lại đây cũng tiện." Tô Văn Khanh cười nói "Lại nói con đi qua cũng phiền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!