Mộc Nam ôm Trình Duệ đứng ở bờ biển, lo lắng nhìn mặt biển màu đen, tiếng nổ vừa rồi khiến anh hoảng hốt, ngọn lửa xuất hiệ lại càng khiến anh kinh hồn táng đảm hơn, nếu không phải Tô Văn Khanh ngăn cản anh đã nhào vào biển rồi.
Lúc tìm được Trình Duệ trong sở nghiên cứu, anh vừa mừng vừa sợ, mừng vì Trình Duệ không có chuyện gì, sợ là vì không nhìn thấy Mộc Tiểu Quy. Trình Duệ vừa nhìn thấy anh đã nói Mộc Tiểu Quy bị người mang đi rồi, điều này chứng minh Mộc Tiểu Quy đang ở trên chiếc du thuyền ban nãy, hy vọng Mộ Bắc có thể mang nhóc bình an trở về.
Sắc mặt của Trình Duệ vô cùng kém cỏi, nhóc mệt mỏi dựa vào trong lòng Mộc Nam, chỉ ngắn ngủi một ngày mà nhóc đã trải qua rất nhiều chuyện, tinh thần cũng mệt mỏi. Mộc Nam vỗ vỗ lưng nhóc muốn dỗ nhóc ngủ một giấc, nhưng nhóc lại kiên trì muốn chờ Mộc Tiểu Quy về.
"Yên tâm đi, bọn họ sẽ không có việc gì." Tô Văn Khanh an ủi Mộc Nam.
"Uhm." Mộc Nam trả lời một tiếng, mắt nhìn mặt biển phía xa, muốn tìm ra tung tích của Mộ Bắc. Kỳ Nham bọn họ đứng ở phía sau, Ngân Sương lái x-1091 đang ở trên đầu bọn họ để Mộ Bắc có thể nhìn được phương hướng.
Một lát sau, mặt biển nổi lên gợn sóng, mấy thân ảnh nhỏ xíu nhảy lên trên mặt biển, nhờ ánh trăng có thể nhìn ra là cá, đám cá kia đang bơi về phía bọn họ, cách bọn họ càng ngày càng gần.
"Vua loài cá của chúng ta đã trở lại." Tô Văn Khanh nhìn mấy bóng dáng đang nhảy nhót trên mặt biển cười nói.
Mộc Nam sửng sốt, sau đó kịp phản ứng lại ông đang nói Mộ Bắc. Tin tức này khiến Mộc Nam vui mừng, anh vội nhìn mặt biển tìm thân ảnh của Mộ Bắc, nhưng trừ đám cá nhỏ kia ra thì anh cũng không nhìn thấy gì.
"Ở trong biển." Tô Văn Khanh nhắc nhở anh.
"Ông vừa nói xong mọi người liền nghe "Rào" một tiếng, có người từ dưới biển đi lên, nhờ anh sáng của x-1091 mọi người nhận ra đó là Mộ Bắc, hắn ôm Mộc Tiểu Quy đang hôn mê trong lòng, bên người có một đám cá nhỏ khoan khoái nhảy lên. Cảnh tượng này khiến Mộc Nam nhớ tới lần đầu cùng Mộ Bắc đi biển, Mộ Bắc bị cá hôn môi.
"Mộc tiểu bảo!" Trình Duệ hô lên.
"Tôi đã về rồi." Mộ Bắc đang trần nửa người trên, từ phần eo trở xuống đang ẩn trong nước biển, ngước nhìn Mộc Nam bọn họ.
Mộc Nam giật mình tỉnh lại, đi về phía trước hai bước rồi ngừng lại, nhìn qua hai người bọn họ, giọng run run "Hai người có ổn không? Mộc Tiểu Quy …"
"Không sao cả, chỉ là sức khỏe yếu một chút." Mộ Bắc nói, bất mãn với phản ứng của Mộc Nam "Lúc này em nên lại đây ôm tôi một cái, em nên nhiệt tình hơn một chút với người đàn ông vừa chiến thắng trở về của em chứ."
Biết bọn họ không có chuyện gì, Mộc Nam yên tâm hơn nhiều, giờ nghe Mộ Bắc nói khiến anh vừa bực mình vừa buồn cười, anh ôm Trình Duệ nói với hắn "Nhanh chóng lên đây đi!"
"…" Mộ Bắc nhún vai, "Tôi nghĩ tôi cần một cái quần."
Mộc Nam: "…"
Vài giây sau mấy người phản ứng lại liền cười to, Yêu đao đứng ở phía sau còn hô to một câu "Lão đại, để em bảo Ngân Sương tắt đèn anh nhanh chóng lên đây đi, không ai nhìn anh đâu cho nên đừng tự ti."
Cậu ta vừa dứt lời, đèn thật sự tắt, Ngân Sương còn nói "Lão đại đừng khóc, đứng lên triệt đi! Mặt biển rất rộng, anh triệt thoải mái."
"Ha ha ha ha ha ha!!!" Mọi người cười thành một mảnh.
Mộ Bắc: "…"
Hai đứa trẻ đều bình an vô sự, đây là điều may mắn nhất, tâm tình mọi người đều thả lỏng.
Trên phi cơ, Mộc Nam ôm chặt Mộc Tiểu Quy, cảm xúc áp lực một ngày rốt cục hóa giải, anh khống chế không được nước mắt của mình.
Hai bàn tay một lớn một nhỏ đưa ra lau nước mắt của anh, là tay của Mộ Bắc và Trình Duệ đang được Mộ Bắc ôm vào lòng.
"Chú đừng khóc." Trình Duệ vụng về lau nước mắt của Mộc Nam "Đừng khóc."
Mộc Nam cười nắm chặt tay của nhóc "Chú không khóc, để hai đứa chịu khổ rồi, may mắn hai đứa không xảy ra chuyện."
Trình Duệ lắc đầu, cúi đầu nhìn Mộc Tiểu Quy đang nằm trong lòng anh. Vì trên phi cơ không có quần áo trẻ em nên Mộc Tiểu Quy chỉ bọc một cái thảm lông Ngân Sương hay dùng để đi ngủ.
Lúc Mộ Bắc ôm Mộc Tiểu Quy về Mộc Tiểu Quy vẫn còn duy trì bộ dạng người cá, nhưng mà Ngân Sương bọn họ không hề ngạc nhiên, cứ như đã sớm biết.
Thấy Trình Duệ nhìn chằm chằm Mộc Tiểu Quy, Mộc Nam hỏi "Duệ Duệ sợ không?" Anh sờ sờ cái đuôi đang được bọc thảm của Mộc Tiểu Quy.
"Không sợ." Trình duệ lắc đầu, có nhỏ giọng nói rằng, "Con có thể sờ một chút sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!