Nhà trẻ Dục Anh.
Mộc Tiểu Quy ngồi trên một chiếc ghế đá, khuỷu tay chống lên trên bàn, một tay nâng cằm, bắt chéo chân đầy kiêu ngạo, mang dáng vẻ của một kẻ từ trên cao nhìn xuống bọn nhỏ cách đó không xa đang chơi cầu trượt và bàn nhảy lò xo, cái bộ dáng này trông không khác gì đang treo lên trên mặt dòng chữ đầy khinh bỉ "Lũ phàm nhân ngu xuẩn, trò chơi ấu trĩ như thế mà cũng có thể chơi đến hi hi ha ha hưng phấn thế kia, đúng là phàm nhân mà".
"Đại ca, anh không đi chơi sao?" Cậu nhóc ngồi trên chiếc ghế bên trái thấy Mộc Tiểu Quy vẫn luôn nhìn chằm chằm phía bọn nhỏ đang chơi trò chơi thì tò mò hỏi.
"Có cái gì vui đâu chứ?" Mộc Tiểu Quy khinh thường hừ lạnh một cái, chỉ là một đám tiểu quỷ xấu xí đang chơi đùa thôi.
"Em cảm thấy chơi rất vui mà." Cậu nhóc bên phải nhịn không được chuyển dời ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn mấy đứa nhỏ đang chơi trò nhảy lò xo sang nhìn Mộc Tiểu Quy, trong lòng ngứa ngáy, rất muốn đi lên nhảy nhảy hai ba cái, nhưng mà biểu tình của đại ca nhóc hình như là không mấy thích thú, nên nhóc ta không dám nhúc nhích.
"Ấu trĩ." Mộc Tiểu Quy quét mắt nhìn cậu nhóc một cái, thấy trong mắt cậu ta đang che giấu háo hức muốn qua đó chơi thử mấy trò chơi, trong lòng nghĩ đến, sách có nói bọn tiểu đệ cũng cần có nhân quyền, liền hào phóng mà khoát tay, "Muốn chơi thì cứ đi chơi đi, theo tao làm gì? Lăn nhanh đi."
"Đại ca anh minh!" Hai nhóc tiểu đệ hoan hô một tiếng, liền nhanh chân chạy về phía trò chơi bàn nhảy, chạy được hai ba bước thì dừng lại, đồng thời nhìn về phía Mộc Tiểu Quy vẫn không đổi tư thế ngồi bèn hỏi, "Đại ca, anh không ra chơi cùng bọn em sao?"
"Không." Mộc Tiểu Quy bĩu môi, trong lòng vô cùng buồn bực, một phần là vì vừa rồi Trình Duệ không thèm để ý đến nhóc mà cảm thấy rất khó chịu.
Hai nhóc tiểu đệ nhìn nhau, liếc mắt một cái, suy nghĩ trong mắt bọn nhỏ hoàn toàn khác so với suy tư của Mộc Tiểu Quy hiện giờ, bọn nhóc là đang nghĩ: Đại ca bọn nó chỉ số thông minh cao như vậy, nên cũng không lạ gì chuyện cậu không muốn cùng bọn phàm nhân như bọn nó chơi đùa cả, ừm, chính là như vậy, vẫn nên tự mình đi chơi thì hơn.
"Đại ca!!!"
Mang theo tiếng la thiệt lớn, một nhóc mập mạp hấp tấp từ phía xa chạy đến, bởi vì chạy quá nhanh mà các tảng thịt trên người cứ rung lên lúc lắc, khiến người nhìn cảm thấy run sợ, sợ rằng cậu ta khi chạy quá nhanh từng miếng thịt trên người có thể rớt vung vãi xuống đất.
Cân nặng của Tiểu mập mạp này quả thật là không nhỏ, ước chừng còn lớn hơn hai lần Mộc Tiểu Quy gộp lại, gọi nhóc là Tiểu mập mạp vì tuổi của nhóc thật sự là nhỏ hơn, khi chạy với dáng vẻ béo lùn trông lại rất bắt mắt, rất có mỹ quan.
Mộc Tiểu Quy nhìn về phía phát ra tiếng gọi liền nhìn thấy một cục thịt viên hướng về phía mình mà chạy tới, rất có tư thái của sao chổi đâm vào trái đất, Mộc Tiểu Quy toàn thân chấn động, chỉ thẳng vào Tiểu mập mạp hô to một tiếng, "Người đâu, hộ giá!!"
Hai nhóc tiểu đệ vừa nghe thấy thế vội vàng chạy lại che chắn trước mặt Mộc Tiểu Quy, ngăn Tiểu mập mạp lại trước mặt, động tác rất là thuần thục và nhanh nhẹn.
"Đại ca!!" Tiểu mập mạp bị ngăn lại có chút khó chịu, vừa thở hổn hển vừa nói, có chút sốt ruột nhìn Mộc Tiểu Quy gọi, "Có cấp báo!!"
"Nói." Sau khi thấy nguy hiểm được giải trừ, Mộc Tiểu Quy nâng nâng cằm, ý bảo nhóc báo cáo.
"Đại ca, em thấy đại tẩu cùng với tên Tiền Công Nguyên đang ở cùng nhau!! Vừa rồi em còn nhìn thấy nó đưa một cái bánh bích quy cho đại tẩu nữa kìa!!" Tiểu mập mạp thở hồng hộc mà đem tin tình báo nhóc có được nói cho Mộc Tiểu Quy nghe, đại tẩu trong miệng cậu chính là người ngồi cùng bàn với Mộc Tiểu Quy, Trình Duệ, cũng chính là tiểu mỹ nhân của nhà trẻ này.
"Mày nói cái gì?" Mộc Tiểu Quy vừa nghe thấy thế thì bật người từ trên ghế xuống, đi đến hỏi Tiểu mập mạp, "Bọn họ đang ở đâu?"
"Ở phía sau dãy phòng học!" Tiểu mập mạp chỉ chỉ về hướng phía sau của dãy phòng học, vừa rồi là cậu nhóc muốn trốn đến đó để ngủ nên đã phát hiện ra.
"Dám đoạt vợ bé nhỏ ngay trên đầu ta, chúng tiểu đệ, chúng ta đi!" Mộc Tiểu Quy ra lệnh một tiếng, dẫn người đi về hướng phía sau dãy nhà học, Tiểu mập mạp và hai nhóc tiểu đệ vội vàng đuổi theo sau.
Đám nhóc ba bốn đứa nhanh chóng đi tới phía sau dãy nhà học, vừa đi đến liền thấy Tiền Công Nguyên mà Tiểu mập mạp vừa nhắc tới đang cầm một hộp sôcôla nhỏ đóng gói tinh xảo đứng trước mặt Trình Duệ, lắp ba lắp bắp hy vọng Trình Duệ có thể nhận lấy món quà này của nó, Trình Duệ mặt không biến sắc đứng trước mặt Tiền Công Nguyên, trong tay còn cầm một tập tranh vẽ, xem ra là bé đang trốn ở chỗ này vẽ tranh thì bị Công Nguyên bắt gặp.
"Trình Duệ!" Mộc Tiểu Quy thấy thế vội vàng hô tên Trình Duệ, thật nhanh chạy đến trước mặt hai người.
Nghe được tiếng của nhóc, Trình Duệ quay đầu lại nhìn thoáng qua, liền thấy Mộc Tiểu Quy đã ngay lập tức chạy đến trước mặt mình, cùng lúc cũng nhìn thấy luôn ba nhóc tiểu đệ phía sau cậu ta.
Ba nhóc tiểu đệ cũng vừa chạy tới trước mặt Trình Duệ đồng thanh hô lớn tiếng "Đại tẩu", sau đó liền ngoan ngoãn mà đứng một bên, Trình Duệ đối với chuỗi hành động vừa rồi của bốn tên kia không mảy may phản ứng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không hề mang một chút biểu tình nào, như là đã sớm quen với cách xưng hô quái dị này rồi.
"Mộc Tiểu Kha, cậu tới đây làm gì?!!" Công Nguyên vừa nhìn thấy Mộc Tiểu Quy sắc mặt lập tức tối sầm lại, nhóc cùng Mộc Tiểu Kha là đối thủ một mất một còn đó, bởi vì Mộc Tiểu Kha không chỉ học giỏi hơn nhóc, mà cả nhân duyên cũng tốt hơn nhóc nữa, điều này làm cho nhóc cảm thấy vô cùng không vui.
"Cậu đoạt vợ bé nhỏ của tôi, cậu bảo tôi đến đây làm gì?" Mộc Tiểu Quy bước lên phía trước một bước, như là muốn che chắn Trình Duệ sau lưng mình, ngăn cách bé và Tiền Công Nguyên ra, chỉ có điều Trình Duệ cao hơn cậu ta một chút, thoạt nhìn thật sự chẳng có tí hiệu quả bảo vệ nào.
"Cậu nói bậy!" Tiền Công Nguyên nghe xong thì phản đối kịch liệt, "Trình Duệ mới không phải là vợ bé nhỏ của thằng nhóc như cậu!!"
"Tôi không có nói bậy, cậu mới là kẻ nói bậy." Mộc Tiểu Quy lắc lắc ngón tay, lộ ra nụ cười cực kỳ cực kỳ "gian trá", tuy nhiên nó lại xuất hiện trên cái mặt bánh bao phúng phính của nhóc, cái biểu tình này…. trông thật vô cùng là khôi hài, chỉ có tiếng cười hắc hắc là có chút khí khái của kẻ xấu thôi.
"Cậu, cậu muốn làm gì?" Tiền Công Nguyên lùi về phía sau hai bước, nhóc tuy rằng trông khỏe mạnh hơn Mộc Tiểu Quy một chút, cao cũng cao hơn một chút, nhưng bởi vì đầu óc không thông minh hơn Mộc Tiểu Quy, bình thường không ít lần bị Mộc Tiểu Quy chơi xỏ, bây giờ nhìn thấy biểu tình trên mặt Mộc Tiểu Quy, không khỏi có chút run rẩy, theo phản xạ bước lui về sau một bước, "Nếu đánh nhau sẽ bị thầy mắng cho xem, cậu không được làm bậy!
Tôi la lên đó!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!