Chương 49: (Vô Đề)

"Anh cũng nhớ em nữa." Người thiếu niên tên là Sở Tô cười nói, cậu vươn một tay khác ra sờ sờ tóc của Mộc Tiểu Quy sau đó ngẩng đầu nói với Mộc Nam "Chào Mộc đại ca."

Mộc Nam không nghĩ tới sẽ gặp được Sở Tô nên hơi bất ngờ "Sở Tô tới lúc nào thế? Sao không nghe cậu nói gì hết vậy?"

Lúc trước Mộc Tiểu Quy gặp Sở Tô ở trên máy bay, là một cậu nhóc mê cái đẹp, nhóc liền hỏi muốn số điện thoại của người ta, sau đó không lâu lại đòi QQ. Mộc Tiểu Quy không có QQ cho nên người add Sở Tô là Mộc Nam, Mộc Tiểu Quy thường xuyên mượn QQ của Mộc Nam để nói chuyện tán dóc với Sở Tô, vì Mộc Tiểu Quy tuổi còn nhỏ, chưa biết nhiều chữ nên bọn họ chủ yếu nói chuyện qua video hoặc giọng nói, sau nhiều lần nói chuyện thì Mộc Nam và Sở Tô cũng quen thuộc, biết Mộc Nam mở tiệm Sở Tô còn mua rất nhiều đồ vật của anh nữa.

"Xế chiều hôm nay vừa đến, đột phát quyết định cho nên không có báo cho anh." Sở Tô nói.

Mộ Bắc nhìn con mình lúc này đang ôm đùi của người thiếu niên kia không buông tay liền hỏi Mộc Nam đối phương là ai.

"Một người trong lòng khác của Mộc Tiểu Quy, Sở Tô." Mộc Nam giới thiệu, nói xong anh trêu chọc nhìn Mộc Tiểu Quy còn đang sàm sỡ người ta.

Lúc anh nói những lời này, mọi người đều đồng thời quay lại nhìn Mộc Tiểu Quy đang ôm đùi Sở Tô, Mộc Tiểu Quy lập tức lùi tay lại, che che mặt, nhìn về phía Trình Duệ đang đứng bên cạnh bằng biểu tình vô cùng đau đớn "Đại soái, ba đừng nói lớn tiếng như vậy, Duệ Duệ còn ở đây nha, ảnh hưởng không tốt đâu."

"Vậy á?" Mộc Nam nhướng mày hỏi Trình Duệ bên cạnh " Duệ Duệ con có để ý không?"

Mặt Trình Duệ không đổi sắc mà nhìn Mộc Tiểu Quy đang trông mong nhìn "Con nghe không hiểu."

Mộc Nam: "Phốc."

"…"

"Ồ, Mộc Tiểu Quy." Mấy người đang nói chuyện thì có một người đàn ông đến gần họ, trên tay cầm một cái đĩa đồ ăn, một đĩa hoa quả, cười kêu tên của Mộc Tiểu Quy.

"Sao chú cũng ở đây?" Lần này thì Mộc Tiểu Quy cuối cùng cũng không ôm đùi người ta, nhưng mà nhóc thừa dịp hai tay người ta đều vướng cầm đồ ăn mà vỗ vỗ đùi người ta.

Mộc Nam nhận ra người đến là bạn trai của Sở Tô, gọi là Tiếu Thần. Mộc Nam biết mối quan hệ của hai người họ là vì mấy lần nói chuyện qua video với Sở Tô thì Tiếu Thần đều có mặt ở đó, hơn nữa hai người kia cũng không có cố tình che dấu mối quan hệ của mình, nhìn qua tình cảm của bọn họ vô cùng tốt.

"Mấy người tính ngồi chỗ nào?" Mộc Nam hỏi "Khó được gặp mặt một lần, ngồi cũng một chỗ nói chuyện một chút đi, mọi người thấy sao?"

"Ngồi ở phía bên kia." Sở Tô chỉ vào một cái bàn kế bên cửa sổ, vừa hay cũng khá gần với chỗ ngồi của Mộc Nam bọn họ, cậu hỏi Tiếu Thần "Tôi không có ý kiến gì, Tiếu đại ca thấy thế nào? Còn có ông nội nữa…"

Tiếu Thần tự nhiên cũng sẽ không phản đối "Cùng ngồi với nhau đi, ông nội thích con nít, coi chừng vừa nhìn thấy Mộc Tiểu Quy liền sáng mắt ra ấy chứ. Tôi đem đồ ăn mang qua trước rồi kêu người bán hàng đổi cái phòng riêng đi."

Sở Tô nghe vậy mỉm cười, cũng đúng, lúc trước Tiêu lão gia còn ôm cháu nội của hàng xóm mãi không chịu buông tay cơ mà.

Mộc Nam thấy bọn họ đều không có ý kiến gì liền nói "Vậy cứ quyết định vậy đi, mấy người đi trước, tôi lấy thêm vài món nữa đã."

"Được." Sở Tô gật gật đầu cùng Tiếu Thần đi qua đổi phòng.

Mộ Bắc: "…" Vì sao không có ai hỏi ý kiến của hắn hết vậy?

"Mộ Bắc, anh mang Duệ Duệ và Mộc Tiểu Quy bọn họ đi qua cùng Sở Tô đi, bây giờ đông người chen chúc, mấy nhóc này đứng không dễ." Mộc Nam thấy quán càng ngày càng đông khách liền nói với Mộ Bắc.

"Để tôi đi lấy đồ ăn, em mang bọn nhỏ đi qua chờ đi." Mộ Bắc nói.

"Để tôi đi là được rồi, đừng nói nhiều, để lấy đồ ăn mà bọn nhỏ thích trước, một hồi anh lại qua lấy tiếp." Mộc Nam vỗ vỗ bả vai của Trình Duệ khiến nhóc đi theo Mộ Bắc.

Mộ Bắc nghe anh nói vậy cũng không kiên trì nữa mà dắt hai nhóc đi về hướng của Sở Tô bọn họ.

Sở Tô hai người đang cùng người bán hàng nói về chuyện đổi phòng ăn, thấy bọn họ đến liền để cho Mộc Tiểu Quy và Trình Duệ ngồi trước, chờ người bán hàng dọn dẹp phòng riêng xong rồi lại đi qua.

Mộc Tiểu Quy ngồi xuống liền vui vẻ mà cùng Trình Duệ giới thiệu bạn bè tốt của mình là Sở Tô, lôi kéo Sở Tô ngồi chung nói chuyện với bọn họ.

Tiếu Thần nhìn bọn họ mỉm cười, gật đầu chào Mộ Bắc đang đứng cùng mình, Mộ Bắc không có thói quen ở chung với người lạ nên chỉ gật đầu chào hỏi, coi như là trả lời, sau đó luôn luôn nhìn về phía Mộc Nam, đợi một hồi thấy anh chọn xong đồ ăn, trên tay bưng hai cái dĩa liền đi qua đón.

"Ủa, hai cậu nhóc này ở đâu tới đây?" Một giọng nói ngạc nhiên đánh gãy cuộc nói chuyện của Mộc Tiểu Quy và Sở Tô, thì ra là Tiếu Khải Đức đi toilet trở lại, vừa về đến chỗ ngồi liền nhìn thấy Sở Tô đang ngồi cùng với hai đứa bé liền ngạc nhiên hỏi.

Mộc Tiểu Quy nhìn về phía người hỏi thì thấy một cụ già tóc gần bạc hết đi đến trước mặt đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, nhóc liền lên tiếng chào lễ phép "Chào ông."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!