Tình địch gặp mặt hết sức đỏ mắt.
Những lời hình dung này thật sự là không sai chút nào, tuy rằng Hàn Dực Dương không xác định suy đoán của mình có chính xác hay không nhưng xuất phát từ bản năng của đàn ông, từ khi nhìn thấy Mộ Bắc sau cậu không tự giác mà trở nên cảnh giác hơn, Mộ Bắc thì lại càng trắng ra, hắn thực sự là từ tận đáy lòng khó chịu Hàn Dực Dương.
"Tại sao anh lại ở đây?" Mộc Nam thấy Mộ Bắc đi tới liền hỏi "Anh không đi về với bọn họ sao?"
"Bọn họ cũng không có đi về." Mộ Bắc nói, hắn cảm thấy nếu như thân thể của mình đã biến trở về rồi thì cũng không cần phải làm kiểm tra nữa, hơn nữa thái độ của Mộc Nam ban sáng khiến hắn cảm giác nếu như bây giờ mà rời đi thì thật là một quyết định không sáng suốt, bây giờ nhìn thấy Hàn Dực Dương thì hắn lại càng xác định ý tưởng của mình là đúng.
Mộc Nam nghe vậy liền nhăn mi lại "Vậy anh tới đây làm gì?"
"Đón Mộc Tiểu Quy." Mộ Bắc liếc Hàn Dực Dương một cái, không có nói ra câu đón con tôi kia, nếu không ông chủ nhỏ lại sẽ tức giận mất.
Bởi vì ở đây có Hàn Dực Dương nên Mộc Nam chỉ hừ một tiếng chứ không nói thêm gì nữa, Mộ Bắc và Hàn Dực Dương mới chỉ là lần đầu tiên gặp mặt nhưng hai người như là ngầm hiểu trong lòng với nhau, ai cũng không chủ động hỏi đối phương là ai, cũng không tự giới thiệu.
Nhà trẻ đã tan học, lục tục có phụ huynh đón con về, Mộc Nam cũng không đứng ở ngoài cửa nữa mà nhanh chóng bước vào, Mộ Bắc và Hàn Dực Dương liếc nhau một cái rồi cũng đi theo vào.
Đến phòng học liền nhìn thấy Mộc Tiểu Quy đang cùng Trình Duệ nói gì đó, Trình Duệ thì nằm dài trên bàn vẽ linh tinh, cũng không biết là có đang nghe Mộc Tiểu Quy nói hay không, Mộc Tiểu Quy cũng không thèm để ý, chỉ cần có thể ở cùng với Trình Duệ là nhóc đã đủ vui rồi.
Mộc Nam cảm thấy Trình Duệ cũng rất là vất vả, dính phải đứa con phiền người này của mình.
"Mộc Tiểu Quy." Mộc Nam đi vào hô nhóc một tiếng.
Mộc Tiểu Quy nghe được tiếng của anh liền quay đầu lại nhìn anh, hô "Đại soái, ba đến rồi ~". Trình Duệ bên cạnh nhóc cũng ngừng tay lại, chào anh một tiếng.
Mộc Tiểu Quy hô xong liền thấy Mộ Bắc và Hàn Dực Dương đi theo phía sau anh vào, đầu tiên là ngạc nhiên một chút, sau đó lập tức mỉm cười, nhảy từ trên ghế xuống, đi ngang qua Mộc Nam, sau đó…ôm lấy đùi của Mộ Bắc, ngẩng đầu lên nói với hắn "Bắc Bắc đã lâu không gặp nha ~"
Mộc Nam "…" Tiểu tử thúi kia ôm sai người rồi, ba của con ở trong này cơ!!
Mộ Bắc không ngờ phản ứng đầu tiên của Mộc Tiểu Quy khi nhìn thấy hắn chính là ôm đùi của hắn, nhìn nụ cười trên mặt của Mộc Tiểu Quy, hắn cảm giác trong lòng mình mềm nhũn như bông, tâm tình khó chịu do nhìn thấy Hàn Dực Dương nhất thời tan thành mây khói, khóe miệng gợi lên một nụ cười, hắn đưa tay sờ sờ đầu của Mộc Tiểu Quy "Đã lâu không gặp." Thật ra tối qua còn ngủ cùng nhóc đó.
"Bắc Bắc tìm con chơi hả?" Mộc Tiểu Quy chờ mong hỏi han, lần trước Mộ Bắc rời đi khiến nhóc mất mát một hồi lâu, may mà có tiểu Bắc Bắc chơi với nhóc, nhưng mà hồi sáng tiểu Bắc Bắc cũng đi mất rồi, nhóc lại mất mát, giờ đại Bắc Bắc lại xuất hiện, nhóc lại không mất mát nữa.
"Ừ, tìm con chơi." Mộ Bắc nói.
"Bắc Bắc đến nhà con ăn cơm đi, con mời Bắc Bắc ăn cơm." Mộc Tiểu Quy mời hắn.
"Chú…"
"Mộc Tiểu Quy đừng làm rộn." Mộc Nam đứng một bên lên tiếng cắt ngang hai người bọn họ, anh nói với Mộc Tiểu Quy "Buổi tối mình không có nấu cơm, mình hẹn ăn tối cùng chú Hàn rồi."
Mộc Tiểu Quy vừa nghe liền nhíu mày một chút, nhóc suy nghĩ một hồi rồi quay đầu lại nhìn Hàn Dực Dương "Chú Dực Dương, buổi tối mình mang Bắc Bắc đi cùng được không?"
Tuy rằng Mộc Nam đã nói là khi họ gặp chuyện thì chính là Mộ Bắc hỗ trợ giải quyết, nhưng Hàn Dực Dương không ngờ là Mộc Tiểu Quy sẽ có thái độ như vậy với Mộ Bắc, nhìn bộ dáng của Mộc Tiểu Quy thì nhóc cực kì thích người đàn ông tên Mộ Bắc này, cho nên vừa nhìn thấy Mộc Tiểu Quy xông lại đây ôm lấy Mộ Bắc cậu còn kinh ngạc một chút.
Cậu và Trần Tấn Châu có thể coi như là xem Mộc Tiểu Quy lớn lên, trên thực tế thì lúc trước Mộc Tiểu Quy cũng không dễ dàng thân cận, nhóc chỉ nhiệt tình đối với người mà mình thích, lúc trước cậu và Trần Tấn Châu phải bỏ khá nhiều công sức để đạt được niềm vui của nhóc, bây giờ người đàn ông tên Mộ Bắc này lại có thể dễ dàng đạt được hảo cảm của Mộc Tiểu Quy.
Hẹn ăn cơm với Mộc Nam, thật ra thì trong lòng Hàn Dực Dương cũng không mong muốn Mộ Bắc đi cùng, nhưng nhìn bộ dáng chờ mong của Mộc Tiểu Quy thì cậu lại không thể nói lên lời cự tuyệt, mà hiện tại thì người đàn ông tên Mộ Bắc kia đang nhìn chằm chằm vào cậu như là chờ đợi câu trả lời.
"Đương nhiên là có thể." Hàn Dực Dương cười nói " Bây giờ tiểu Quy mới phát hiện chú Dương cũng đến sao?"
Mộc Tiểu Quy thè lưỡi, ngại ngùng mà nói "Chào chú Dương."
Hàn Dực Dương cũng không để ý, Mộc Nam cũng không nói thêm cái gì, cậu nói với Trình Duệ đang ngồi kế bên "Duệ Duệ, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm đi, vừa nãy chú nói với bà ngoại rồi, tối chú chở con về."
"Được." Trình Duệ gật đầu, dọn dẹp túi sách của mình, Mộc Nam bước lên cầm lấy túi sách của nhóc và Mộc Tiểu Quy đang đặt trên bàn, mới vừa cầm lên đã bị người khác từ phía sau nhận lấy, anh quay đầu lại thì thấy Mộ Bắc ra vẻ không có gì mà cầm túi sách, tay còn lại thì dắt Mộc Tiểu Quy, hắn nói với anh "Đi thôi."
Mộc Nam cũng không có đòi hắn trả túi xách về, dù sao cũng chuẩn bị đi ăn cơm, ai cầm cũng vậy nên anh dắt Trình Duệ, chào Trần Mẫn Chi đang ở trong phòng học một tiếng rồi rời đi.
Trần Mẫn Chi thấy Mộc Nam chào mình liền vội vàng gật gật đầu, đối với Mộ Bắc đang đi cùng anh cảm thấy hơi sợ hãi, trải qua cái việc lần trước ở nông gia nhạc, tất nhiên là cô có ấn tượng đối với Mộ Bắc, nhất là sau đó Tôn tiên sinh còn chủ động đến làm thủ tục thôi học cho Tôn Điền Kiệt càng làm cho cô có ấn tượng khắc sâu, từ thái độ của Tô tiên sinh đối với Mộ Bắc đến xem thì cô biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến Mộ Bắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!