Gần một giờ chiều, Mộc Nam đã đến chỗ hẹn với Hàn Dực Dương, đó là một quán cà phê gần chỗ bọn họ làm việc.
Lúc anh đến thì Hàn Dực Dương đã đến trước, vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy cậu ta ngồi ở bên trong uống cà phê, thấy anh vào liền đặt cái ly trên tay xuống, mỉm cười "Cậu đến rồi."
"Ừ, cậu về hồi nào vậy?" Mộc Nam đóng cửa lại, đi vào ngồi xuống ghế đối diện, cầm lấy menu người bán hàng vừa đưa.
"Mới về hồi sáng." Hàn Dực Dương nói "Gần đây trong tiệm có bận không?"
"Như bình thường thôi, qua một đoạn thời gian nữa sẽ bận hơn." Mộc Nam cúi đầu nhìn thực đơn, chọn đại một ly cà phê liền đưa lại cho Hàn Dực Dương, Hàn Dực Dương chọn mấy món đồ ăn vặt và điểm tâm xong liền trả lại cho người bán hàng.
Mộc Nam bưng nước chanh lên uống mấy ngụm rồi mới hỏi "Có chuyện gì vậy?" Lúc nãy trong điện thoại Hàn Dực Dương chỉ nói là có chuyện muốn nói với anh chứ không nói cụ thể là chuyện gì, bây giờ gặp mặt lại phát hiện mới chỉ một tuần ngắn ngủi mà Hàn Dực Dương lại tiều tụy rất nhiều, cả người đều không có tinh thần như trước, anh nhíu mày hỏi "Trong nhà xảy ra chuyện gì hả?
Sao nhìn cậu tiều tụy quá vậy?"
"Công ty có chút chuyện." Hàn Dực Dương lắc đầu, xoa xoa thái dương nói "Nhưng mà giờ đã xử lý xong rồi."
Mộc Nam nghe nói như vậy cũng không hỏi nhiều nữa, mặc dù Hàn Dực Dương mở tiệm bánh ngọt ở đây nhưng trên thực tế cậu không phải là người địa phương, quê cậu ở thành phố C. Lúc học đại học Hàn Dực Dương thấy cứ hễ nghỉ dài hạn là anh lại ở trường hoặc là đi làm thêm liền rủ anh về thành phố C chơi, cũng là lần đó anh mới biết công ty của dòng họ Hàn Dực Dương rất nổi tiếng ở đó, Hàn Dực Dương là một cậu công tử nhà giàu đúng nghĩa.
"Vậy là tốt rồi." Mộc Nam nói, nhìn cậu ta xoa xoa thái dương liền quan tâm nhắc nhở "Cậu nhớ chú ý thân thể mình đấy."
"Ừ, không có việc gì đâu, đừng lo lắng." Hàn Dực Dương cười khẽ, buông tay xuống, thấy anh đến một mình liền hỏi "Cậu bạn nhỏ ở nhà cậu đâu rồi? Sao không thấy đến cùng cậu?"
Mộc Nam biết cậu ta hỏi đến Mộ Bắc liền nói "Nó về nhà rồi."
"Tìm được người nhà của nó rồi hả?" Hàn Dực Dương ngạc nhiên hỏi, nghĩ đến lúc trước mình để cho bác Trần điều tra liền nhíu mi hỏi "Lúc trước không phải cậu bảo là nó không có người nhà sao?"
"Coi như là người giám hộ đi, bọn họ đã trở về rồi." Mộc Nam không muốn nói nhiều liền hỏi "Sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này? Cậu bảo có chuyện muốn nói mà, chuyện gì thế?"
Hàn Dực Dương nghiêm túc nói "Chuyện tôi muốn nói chính là chuyện có liên quan đến đứa bé này, lúc trước tôi đã hoài nghi sự xuất hiện của đứa bé Mộ Bắc Bắc này rồi."
Mộc Nam nghe vậy liền nhíu mày hỏi "Là sao?"
"Tôi cảm thấy thời gian địa điểm nó xuất hiện đều thật trùng hợp, trùng hợp đến mức khiến người ta cảm thấy chuyện này đã được sắp đặt sẵn, mục đích chính là để tiếp cận cậu." Hàn Dực Dương nói ra ý tưởng ban đầu của mình, trước đây cậu đã muốn nói chuyện này với Mộc Nam rồi, nhưng bởi vì đối phương chỉ là một đứa trẻ, bản thân mình cũng không có chứng cớ nên không tiện mở miệng.
Lời cậu ta nói khiến trong lòng Mộc Nam trở nên căng thẳng, anh kinh ngạc trước sự suy đoán của Hàn Dực Dương, không ngờ cậu ta sẽ nghĩ đến chuyện này.
"Lần trước tôi gặp Mộ Bắc Bắc lần thứ hai ở trong tiệm, lúc cậu và Mộc Tiểu Quy đi rửa mặt, tôi nói chuyện với nó một chút liền càng xác định ý tưởng này." Hàn Dực Dương tiếp tục nói "Cậu biết không, một đứa trẻ bảy tuổi mà lại không hề bối rối trước những câu tôi cố ý hỏi, mà lại còn có thể châm chọc tôi, tuy rằng nó không có thừa nhận nhưng mỗi một câu nói và thái độ đều cho tôi thấy là nó biết tôi có ý gì, nhưng tôi lại không thể làm gì được nó."
Nói tới đây cậu ta có chút buồn cười lắc đầu, chuyện xảy ra một tuần nay cũng đã nói cho cậu biết đáp án, cậu quả thật không làm gì được nó.
"Có chuyện gì đã xảy ra?" Mộc Nam hỏi, anh không biết thì ra Hàn Dực Dương và Mộ Bắc thế nhưng còn có giao lưu "Hai người nói chuyện gì?"
"Thật ra cũng không nói cái gì, chỉ là hỏi thăm một chút về tình huống gia đình." Hàn Dực Dương nói, nói đến cuộc đối thoại của mình và Mộ Bắc Bắc thì cậu còn có chút bất đắc dĩ, cái đứa trẻ kia khiến người ta cảm giác rất khó nắm lấy, nghĩ đến đây cậu lại hỏi Mộc Nam "À đúng rồi, cậu có biết một người trẻ tuổi rất giống Mộ Bắc Bắc, hoặc là nói một người rất giống Mộc Tiểu Quy không?"
Cậu ta vừa thốt ra lời này, cái tay đang cầm ly nước của Mộc Nam buộc chặt lại "Cậu đang nói về ai?"
Hàn Dực Dương không nói thẳng ra là ai mà là cầm di động, mở ra một đoạn video của Mộ Bắc ở tiệm bánh ngọt lúc trước cho Mộc Nam nhìn.
Mộc Nam nhìn màn ảnh, trên đó là Mộ Bắc đi vào tiệm bánh ngọt mua bánh, còn có khi nhìn thấy Mộc Tiểu Quy thì thất thần, trong lòng anh có chút phức tạp, chẳng lẽ thời gian đó Mộ Bắc cũng đã nghi ngờ thân phận của Mộc Tiểu Quy rồi sao?
"Cốc cốc." Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa và âm thanh của người bán hàng.
Hàn Dực Dương cất điện thoại di động đi, gọi người tiến vào.
Người bán hàng mang đồ vật lên xong liền lui xuống, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
"Tôi biết cái người mà cậu nói." Mộc Nam bưng cà phê lên uống một ngụm nhỏ, sau đó bỏ thêm một ít sữa vào ly, biểu tình bình tĩnh nói "Anh ta là khách của tiệm, lúc trước việc Mộc Tiểu Quy và Trình Duệ đánh nhau cũng là nhờ anh ta xử lý giúp. Có chuyện gì với anh ta sao?"
Hàn Dực Dương không ngờ anh cũng biết người này, cậu ta trầm mặc một hồi rồi mới nói "Cậu không biết là anh ta và Mộc Tiểu Quy, Mộ Bắc Bắc rất giống nhau sao?" Nói tới đây cậu ngừng một chút, nhìn Mộc Nam một lúc, chần chờ một phen vẫn quyết định nói rằng "… giống nhau đến mức khó tin."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!