"Tôi không khẩn trương." Mộ Bắc trả lời theo phản xạ, cố nén sự khác thường trong đáy lòng, hắn hít sâu một hơi, xoay người lại nói với Mộc Nam, nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói "Tôi hy vọng, em có thể cho tôi một cơ hội để xin lỗi và bù lại."
Sau khi hắn nói xong, thư phòng trở nên yên tĩnh lại, Mộc Nam không trả lời câu hỏi của hắn mà chỉ im lặng đối diện.
Trong mắt của Mộ Bắc không có sự lãnh đạm như bình thường, đôi đồng tử màu lam chứa một luồng cảm xúc cực nóng, tầm mắt nóng như lửa ấy khiến tim anh đập nhanh chóng, hơn mười giây sau, anh dời tầm mắt đi, không muốn bị đối phương ảnh hưởng, mặc dù anh đã bị những lời nói ban nãy của Tô Văn Khanh ảnh hưởng tới rồi, bây giờ chỉ là cố gắng duy trì thái độ lãnh đạm.
"Lời ông ấy nói là thật hả?" Anh âm thầm bình phục tâm tình của mình lại mới mở miệng hỏi.
"Cái gì?" Mộ Bắc không xác định anh đang hỏi câu nào.
"Tô Văn Khanh nói sau khi anh tỉnh dậy, chuyện đầu tiên là tìm tôi, sau đó mỗi năm đều đến Tân Thành tìm tôi đúng không?" Mộc Nam hỏi.
"Ai tìm em đâu, tôi chỉ đến…" Mặt Mộ Bắc nóng lên, theo bản năng muốn chối, nhưng nhìn thấy tầm mắt bình thản của Mộc Nam thì những lời nói tiếp theo liền như bị cái gì ngăn chặn vậy, không thể nói ra lời. Hắn không được tự nhiên, hừ một tiếng, nếu như Mộc Nam muốn biết, vậy để cho biết đi cũng được, cho ông chủ nhỏ vui vẻ một chút.
"Coi như là đúng đi."
"Rầm!" Nào biết vừa nói xong, Mộc Nam liền vỗ mạnh vào bàn trà, tuy rằng đã khống chế lực lại rồi nhưng vẫn khiến Mộ Bắc đang thất thần bị hoảng sợ.
Mộ Bắc vẫn chưa kịp phản ứng lại trước hành động của Mộc Nam, giây tiếp theo hắn lại thấy Mộc Nam đứng lên chỉ vào hắn chửi "Ai nói với bố là chưa bao giờ tới Tân Thành? Bây giờ lại nói năm nào cũng đến? Mẹ nó anh đang giỡn mặt tôi hả?"
Mộc Nam "…" Tình tiết phát triển hình như không được đúng lắm, ông chủ nhỏ không phải là nên vui quá bật khóc, xông tới ôm mình, sau đó hôn hít lăn giường, một nhà ba người sống hạnh phúc cùng nhau hay sao? Lời nói của Tô Văn Khanh thật sự là không đáng tin, ông chủ nhỏ này nào phải vui quá bật khóc, rõ ràng là tức giận công tâm.
"Đúng rồi, lúc đầu anh còn bảo cách làm quen của tôi cũ xì đúng không? Ai làm quen với anh? Cái đồ không biết xấu hổ!" giờ phút này ngọn lửa trong lòng của Mộc Nam lập tức bạo phát, anh chỉ vào hắn chửi "Còn có lần trước anh nói ai mê trai? Ai háo sắc? Anh mặt dày như vậy con anh biết không?"
Bị chửi một trận, Mộ Bắc hơi chột dạ sờ sờ mũi, sau đó nhỏ giọng nói một câu "Em quả thật là háo sắc mà, hơn nữa con tôi cũng không biết."
"Anh nói lại thử coi." Mộc Nam hừ lạnh nói "Anh lấy đâu ra con!"
"Tôi có mà." Mộ Bắc kiên định nhìn anh, nói "Em sinh."
Lúc nói những lời này thì biểu tình của Mộ Bắc mang theo sự tự hào, ánh mắt chuyên chú và nhu hòa khiến Mộc Nam bình thường nhìn quen sự lãnh đạm, kiêu ngạo của hắn bây giờ lại cảm thấy không quen, cũng không mắng chửi nổi nữa, chỉ có thể tránh ánh mắt của hắn, thấp giọng nói "Anh câm miệng cho tôi." Nói xong anh quay trở về ghế sa lông, ngồi xuống làm bộ như bưng nước lên uống.
Ông chủ nhỏ ngay cả mắng chửi người cũng đáng yêu nữa. Mộ Bắc nghĩ.
"Được rồi, cái gì cũng không cần nói nữa, tôi cũng không muốn nghe, anh nên trở về đi thôi." Mộc Nam cúi đầu uống một hớp nước, cũng không thèm ngẩng đầu lên mà khoát tay ý bảo hắn đi ra ngoài.
"Không phải chúng ta đã nói rõ ràng mọi chuyện rồi sao?" Mộ Bắc vừa nghe Mộc Nam vẫn còn muốn đuổi hắn đi liền không vui, hắn bước đến gần anh "Em lại giận dỗi cái gì nữa?"
"Ai giận dỗi gì với anh…Anh đến gần tôi như vậy làm gì?" Nghe thấy Mộ Bắc nói vậy, Mộc Nam giận dữ, ngẩng đầu muốn mắng hắn, ai biết vừa nhấc đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt của Mộ Bắc đang cách mình rất gần, anh vừa nhấc đầu lên thì mặt hai người chỉ cách nhau không đến năm cm.
Bề ngoài của Mộ Bắc tinh xảo đến gần như hoàn mỹ, đây là điều Mộc Nam đã biết ngay từ đầu, huống chi người cá còn có danh hiệu là mỹ nhân, trừ bỏ ưu thế về diện mạo thì chúng nó còn có một loại hấp dẫn vô hình.
Khoảng cách hai người rất gần, anh có thể nhìn rõ từng sợi lông mi cong dài của Mộ Bắc, chúng như một cái bàn chải nhỏ, vừa dài vừa dày, phía dưới lông mi là đôi đồng tử màu lam thuần túy khiến người ta say mê, mà đôi mắt khiến người ta say mê kia hiện đang phản chiếu hình ảnh của bản thân, bên dưới cái mũi phẳng phiu là một đôi môi độ dày vừa phải, hình dáng môi của Mộ Bắc rất xinh đẹp, môi trên mỏng hơn môi dưới một chút, dùng một câu thịnh hành trên internet thì là bờ môi khiến người khác muốn hôn nhất, điều này làm cho anh nhớ tới nụ hôn không giống hôn của hai người tại bờ biển trước kia.
Nụ hôn kia cũng không sâu, chỉ là môi chạm môi mà thôi, nhưng là đến bây giờ anh vẫn còn nhớ được cảm giác khi môi của Mộ Bắc chạm vào môi mình, mềm mại, mang theo nhiệt độ hơi lạnh, tại mảnh bờ biển kia anh gần như là nghe thấy được âm thanh trái tim của mình.
Lúc này Mộ Bắc đang chăm chú nhìn anh, trong mắt mang theo sự dịu dàng rõ rệt, khiến anh nháy mắt thất thần một chút, tại ánh nhìn chăm chú kia anh đột nhiên đứng lên, loại cảm giác này giống như lúc anh đang ở bờ biển vậy, xa lạ rồi lại khiến người ta nhịn không được muốn thăm dò nhiều hơn.
"Em đỏ mặt này." Mộ Bắc lên tiếng đánh vỡ bầu không khí có chút ái muội này, hắn ngạc nhiên mà nhìn khuôn mặt hơi đỏ lên của Mộc Nam, nói xong còn vươn tay ra sờ sờ hai má của anh.
Mộc Nam bị hắn nói mới bừng tỉnh, phát hiện ra mình nhìn Mộ Bắc đến xuất thần, bây giờ ngón tay của đối phương còn trên mặt mình, cảm giác hơi lành lạnh, anh hơi xấu hổ đẩy bàn tay đang làm loạn trên mặt mình ra, mắng "Sờ cái rắm ấy mà sờ."
Mộ Bắc bị đẩy ra cảm giác hơi thất vọng mà nhìn tay của mình, hắn đứng thẳng người lên, nghiêm trang nói "Tôi sờ mặt của em chứ không có sờ mông."
Mộc Nam: "…" Mẹ nó thật là muốn đập hắn quá mà.
"Anh nhanh chóng trở về với Tô Văn Khanh bọn họ đi, mất công lát nữa Mộc Tiểu Quy thức dậy lại nhìn thấy anh." Mộc Nam không muốn nói tiếp với hắn nữa, cho dù mọi chuyện đã được giải thích rõ ràng anh cũng cảm thấy không có cách nào tiếp thu ngay lập tức được, anh cần thời gian và không gian để bình tĩnh lại.
Mộ Bắc nghe vậy liền nhíu mày nhìn hắn nói "Mộc Tiểu Quy thấy tôi thì làm sao? Nó cũng thích tôi, hơn nữa tôi còn là cha của nó, ba người chúng ta nên ở cùng nhau mới đúng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!