Chương 45: (Vô Đề)

"Vậy cậu có biết Mộc Tiểu Quy là con trai của Bắc Bắc không?" Tô Văn Khanh thốt ra.

Ông vừa thốt ra lời này, cả phòng khách trở nên yên lặng đến đáng sợ, khuôn mặt của Mộc Nam lại càng trắng bệch ra, anh quay lại nhìn về phía Tô Văn Khanh, muốn từ trên mặt của ông nhìn ra một chút dấu hiệu nói đùa nào đó, nhưng trên đó trừ bỏ sự kinh ngạc vì anh đã biết chuyện thì không còn biểu tình nào dư thừa cả, trong khi anh căn bản là không biết chuyện này.

"…Ông nói bậy bạ gì vậy? Chuyện này có quan hệ gì tới hắn? Mộc Tiểu Quy là con của tôi!!" Thanh âm của Mộc Nam khi mới bắt đầu nói thì có chút gian nan, sau cùng lại thành gầm nhẹ, dường như anh muốn khiến cho mình tự tin hơn bằng cách này.

Tô Văn Khanh nói xong câu nói kia mới nhìn thấy biểu tình của Mộc Nam, ông liền phát hiện ra mình đã nói điều không nên nói, bây giờ nhìn thấy bộ dáng của anh như vậy, trong lòng ông trở nên trầm trọng, muốn giải thích nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của Mộc Nam lại không biết nên nói như thế nào, chỉ có thể khô khan khuyên bảo "Mộc Nam, cậu bình tĩnh lại một chút."

Nói xong ông khẽ cắn môi, nếu đã lỡ nói ra rồi thì thôi nói hết luôn thì hơn, miễn cho một hồi còn bị chết thảm hại hơn nữa "Tôi biết Mộc Tiểu Quy là con của cậu, nhưng đồng thời cũng là con của Mộ Bắc nữa, nguyên nhân thì có lẽ cậu rõ ràng hơn tôi."

"…Nói bậy." Lời nói của ông khiến Mộc Nam run rẩy, anh há mồm liền phản bác nhưng lời nói ra lại không có chút lực thuyết phục nào, nếu Tô Văn Khanh có thể nói ra những lời này thì đã chứng minh ông đã biết mọi chuyện rõ ràng, từ đầu đến cuối, kể cả chuyện mình mang thai sinh con như thế nào bọn họ cũng đã điều tra rành mạch.

Thấy bộ dáng của Mộc Nam, Mộ Bắc cau mày đi từ sô pha về phía Mộc Nam, muốn trấn an anh, nhưng vừa tới gần đã bị quát lại.

"Đứng lại đó." Mộc Nam lui lại mấy bước tránh đi Mộ Bắc, sắc mặt của anh vẫn còn tái, trong mắt có vài phần sắc bén và ẩn nhẫn, anh đảo mắt qua ba người bọn họ, Lệ Mặc Trình vẫn lạnh nhạt như thường lệ, Mộ Bắc cau mày, trong mắt mang theo lo lắng, Tô Văn Khanh thì nhìn có chút áy náy. Cả ba người lúc này đều đang nhìn anh.

Ánh mắt của Mộc Nam nhìn qua ba người, sau đó dừng lại trên người Mộ Bắc, anh yên lặng vài giây, sau đó gằn giọng hỏi từng từ "Điều ông ta nói là sự thật? Người năm năm trước kia là anh?"

"Là thật." Mộ Bắc gật đầu.

"Anh đã sớm biết Mộc Tiểu Quy là con anh?" Mộc Nam lại hỏi, giọng của anh so với trước đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta cảm thấy bất an.

"Sau khi trở về từ bãi biển mới biết được, nên tôi nhờ Tô Văn Khanh điều tra tư liệu của em." Mộ Bắc áy náy nhìn anh, thấp giọng nói "Xin lỗi em, tôi…"

"Mọi chuyện trong khoảng thời gian này đều là kế hoạch của anh hết đúng không? Anh lấy thân phận của Mộ Bắc Bắc đến gần chúng tôi, anh muốn làm gì? Anh muốn cái gì từ chỗ của tôi?" Mộc Nam cắt ngang lời hắn, trong giọng nói mang theo sự chất vấn.

"Tôi không muốn gì cả, cũng không cố ý lừa em, tôi chỉ là…" Mộ Bắc muốn giải thích, hắn thấy Mộc Nam có chút kích động liền muốn tiến lên giữ chặt anh lại.

"Được rồi, tôi không muốn nghe gì nữa hết." Mộc Nam ngăn hắn lại, nghiêng mặt đi, lạnh giọng nói "Mấy người đi đi."

Thái độ lạnh nhạt của Mộc Nam khiến Mộ Bắc cảm thấy khổ sở, nhưng lúc này hắn cũng không thể tiếp tục ép anh nữa, chỉ có thể nắm chặt tay, mím môi đứng ở xa xa giằng co.

"Mộc Nam." Lúc này Tô Văn Khanh nhịn không được tiến lại gần hai người bọn họ, khuyên giải "Mộc Nam, cậu hãy bình tĩnh lại đã, chuyện này là do chúng tôi có lỗi trước, chúng tôi sẽ không trốn tránh, nhưng cậu cũng nên cho Mộ Bắc một cơ hội để nói rõ ràng, hắn không có cố ý lừa cậu, chuyện năm năm trước là một hiểu lầm, coi như tôi năn nỉ cậu,  cho Mộ Bắc một cơ hội giải thích rõ ràng được không?" giọng nói của ông ta mang theo sự khẩn cầu, chờ mong nhìn Mộc Nam.

Lệ Mặc Trình nghe được lời nói của Tô Văn Khanh thì rất không vui với thái độ khẩn cầu này, hắn không thích nhìn đến Tô Văn Khanh vì bất kì kẻ nào mà hạ thấp bản thân như vậy, rõ ràng trước mặt mình là một người sống rất tùy ý lại lần lượt đánh vỡ nguyên tắc của bản thân trong chuyện của Mộ Bắc. Nhưng mà trong lòng cho dù có không vui đi chăng nữa hắn cũng không lên tiếng đánh gãy Tô Văn Khanh, trong lòng Tô Văn Khanh thì Mộ Bắc quan trong như thế nào hắn cũng đã biết.

Tuy rằng Mộc Nam rất tức giận với Mộ Bắc, nhưng nhìn Tô Văn Khanh xin lỗi thành khẩn như vậy thì cho dù trong lòng không muốn, anh cũng không thể đem lửa giận liên lụy đến những người khác được, nhất là đối với Tô Văn Khanh, ít nhất là trước khi chuyện này xảy ra thì anh cũng đã có ấn tượng rất tốt với ông.

Chỉ có điều đối với tình huống trước mắt, anh cảm thấy hơi buồn cười, nếu trước kia anh có thể kiên trì sự nghi ngờ ban đầu của mình với Mộ Bắc, hoặc là có thể giữ một khoảng cách với hắn thì có lẽ cũng sẽ không bị người khác lừa đến mức quay vòng vòng như thế này.

Nói thực ra, những chứng cớ này đều rõ ràng như vậy, không nói bề ngoài, Mộ Bắc và Mộc Tiểu Quy đều có những điểm tương tự khiến người ta ngạc nhiên, nếu như nói hai người kia không có bất kì quan hệ nào coi chừng cũng không có ai tin, người ngoài cũng đã từng nhận sai Mộ Bắc là cha của Mộc Tiểu Quy rồi mà.

Mà bản thân mình lại bị Mộ Bắc nói mấy câu mê hoặc mà tin tưởng hắn chưa bao giờ đến Tân Thành, tin tưởng sự giống nhau của hai người chỉ là trùng hợp, nói cho cùng cũng chỉ là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường mà thôi, có thể trách ai bây giờ.

Hít một hơi thật sâu, Mộc Nam nâng bước đi qua ba người, đi về phía thư phòng, xem như đồng ý cho Mộ Bắc một cơ hội để giải thích.

Lựa chọn của anh khiến Mộ Bắc và Tô Văn Khanh đều thở phào nhẹ nhõm, Tô Văn Khanh thở ra một hơi nói trong khi trong lòng vẫn còn sợ hãi "May mắn không bị đuổi ra, quả nhiên người nào nhìn bình thường càng hiền thì khi tức giận lên càng đáng sợ." Nói tới đây, ông nhìn về phía Mộ Bắc nói "Bắc Bắc, xin lỗi, tôi tưởng hai người đã nói chuyện rõ ràng rồi, không nghĩ đến lại thành ra như vậy."

"Em không cần phải xin lỗi." Lệ Mặc Trình nói với Tô Văn Khanh, hắn cau mày nhìn Mộ Bắc "Chuyện này ngay từ đầu liền không phải lỗi của em, là bản thân Mộ Bắc không có xử lý tốt."

"Lệ Mặc Trình, anh im miệng đi." Tô Văn Khanh thấp giọng quát, ông không muốn vì chính mình mà khiến cho Mộc Nam có ấn tượng không tốt với Mộ Bắc, càng không muốn hai người bọn họ mất đi lẫn nhau, hơn nữa giữa hai người còn có một Mộc Tiểu Quy.

"Hắn nói không sai." Mộ Bắc lên tiếng đánh gãy lời nói của Tô Văn Khanh, hắn nói "Chuyện này không phải lỗi của bác, bác đã làm cho con quá nhiều rồi, trong tất cả mọi người thì người không cần nói xin lỗi với con nhất chính là bác." Nói tới đây hắn hơi mất tự nhiên nói nhỏ "Cảm ơn bác."

"Cái gì?" Tô Văn Khanh sửng sốt, không ngờ rằng Mộ Bắc sẽ nói như vậy, ngây người xong mới kịp phản ứng lại Mộ Bắc vừa gọi mình là cái gì, từ khi Mộ Bắc lớn lên liền chưa bao giờ gọi mình bằng bác, bây giờ đột nhiên nghe thấy làm cho ông hơi kích động "Vừa rồi con gọi bác bằng cái gì cơ? Bắc Bắc, bác không nghe lầm chứ? Con kêu lại được không?"

"Thật là phiền, ông nghe lầm rồi." Mộ Bắc không kiên nhẫn để lại câu này rồi nâng bước đi đến thư phòng, không thèm để ý đến ông nữa.

"Bác cũng đi, có một số chuyện bác cần nói cho Mộc Nam." Tô Văn Khanh khiến cho Lệ Mặc Trình ở phòng khách chờ, bản thân thì đi cùng với Mộ Bắc vào thư phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!