Mộc Nam ôm Mộ Bắc từ trong bồn tắm ra, trên người của họ đều không mặc quần áo, cảm giác da thịt dán vào nhau khiến cho Mộ Bắc có chút mất tự nhiên mà sờ sờ mũi, cũng may mà Mộc Nam không có ôm hắn theo kiểu công chúa giống hồi nãy mà là ôm vào lòng, một tay thì đỡ lấy lưng, một tay thì để trên mông hắn.
Mộc Nam đặt Mộ Bắc ngồi lên trên băng ghế kế bên, lấy một cái khăn tắm sạch lại choàng lên người của hắn, lau khô nước rồi để cho hắn khoác khăn tắm, bản thân anh thì lấy một cái khăn khác lau khô người rồi mặc quần áo vào.
Sau khi mặc quần áo tử tế thì anh đem đồ ngủ của Mộ Bắc lại, mặc áo giúp hắn, sau đó lại cầm quần ngủ phiền muộn nghĩ nên mặc vào như thế nào đây?
"Làm sao mặc quần vào bây giờ?" Mộc Nam cầm quần hỏi, anh nhìn cái đuôi cá của hắn mà không biết nên bắt đầu từ đâu, mặc bình thường thì thiếu một chân, chỉ mặc một cái ống quần thì ống quần lại quá nhỏ, thật phiền phức.
"…" Mộ Bắc không nói gì nhìn Mộc Nam đang cầm quần khoa tay múa chân trước cái đuôi của mình.
"Đúng rồi!" Mộc Nam đột nhiên nghĩ ra, nói với hắn "Không thôi mình mặc váy đi, váy mặc được đấy."
Mộ Bắc: "…" Mặc váy cái quỷ gì.
Thật ra Mộc Nam cũng chỉ là thuận miệng mới nói vậy để giảm bớt sự căng thẳng cho Mộ Bắc, ai ngờ vừa nói xong đã thấy mặt của Mộ Bắc đen lại nên anh nhịn không được muốn tiếp tục chọc hắn "Mặc váy có được không ta? Mặc váy rồi thì lại không mặc quần lót được, không mặc thì ở trần như vậy cũng không được tốt lắm. Bắc Bắc nghĩ sao?"
Mộ Bắc: "…" Tôi căn bản là không muốn nói chuyện với em nữa.
"Không thôi thì khỏi mặc cũng được." Mộc Nam sờ sờ cằm suy nghĩ nói "Dù sao cũng không có ai thấy cả, cháu nghĩ sao?"
"Em câm miệng lại đi." Mộ Bắc không thể nhịn được nữa, trước kia sao hắn lại không phát hiện ra ông chủ nhỏ này đáng đánh đòn như vậy chứ?
"Ha ha." Mộc Nam cười vài tiếng, cảm thấy Mộ Bắc như vậy thật là đáng yêu, nhịn không được bèn đưa tay nhéo nhéo cái má bánh bao của hắn, nói "Được rồi không đùa nữa, bây giờ chúng ta nên làm sao bây giờ? Cháu còn có thể biến lại như cũ không?"
"Bình thường thì có thể, còn bây giờ thì hơi khó." Mộ Bắc giải thích với anh "Bây giờ đang trong thời kỳ phát dục nên không khống chế được."
"Thời kỳ phát dục á?" Mộc Nam nghi ngờ hỏi "Người cá cũng có thời kỳ phát dục sao? Hơn nữa tuổi cỡ cháu bây giờ không phải đều đang trong thời kỳ phát dục à?"
Thời kỳ phát dục mà Mộ Bắc nói là chỉ hình thể lúc thành niên của anh, chẳng qua nếu Mộc Nam nghĩ như vậy hắn cũng thuận thế gật đầu, nói rằng "Cũng xem như là vậy. Chẳng qua có mấy giai đoạn là bước ngoặt, ví dụ như bây giờ chẳng hạn."
"Nó sẽ duy trì liên tục bao lâu?" Mộc Nam hỏi.
"Ngắn thì một tuần, lâu thì ba tháng, tùy vào cơ địa của mỗi người." Mộ Bắc trả lời. Lúc hắn năm tuổi thì thời kỳ phát dục đầu tiên kéo dài gần một tháng, năm mười tám tuổi bắt đầu lột xác trưởng thành thì càng là kéo dài đến ba tháng, lần này dựa theo các hạng cơ năng của cơ thể đến xem thì chắc là sẽ tương đối nhanh thôi.
Nói tới đây, hắn đột nhiên nghĩ đến Mộc Tiểu Quy đã bốn tuổi rưỡi rồi, sang năm tròn năm tuổi thì sẽ nghênh đón kỳ phát dục đầu tiên, nhìn bộ dáng bây giờ của Mộc Nam thì hắn có thể khẳng định là anh chưa biết nguyên hình của Mộc Tiểu Quy, nếu như đột nhiên nhìn thấy Mộc Tiểu Quy biến thân khéo sẽ bị dọa đến giống như ban nãy, hơn nữa nếu không có chuẩn bị gì mà tiến vào kỳ phát dục thì thân thể của bé cũng không nhất định có thể chịu đựng nổi.
Nghĩ đến đây, tay của Mộ Bắc âm thầm nắm chặt lại, may mắn mà mình đã tìm ra được họ.
Mộc Nam không biết suy nghĩ trong lòng Mộ Bắc lúc này, anh nghe Mộ Bắc nói xong liền có chút đau đầu, một tuần còn đỡ, chỉ cần để cho Mộ Bắc ở nhà là được, nhưng mà nếu như là ba tháng thì nguy, không thể đem người nhốt trong phòng ba tháng thôi?
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Anh hỏi Mộ Bắc "Trước khi biến thân phải chú ý cái gì sao? Ví dụ như chú cần phải làm cái gì?"
Mộ Bắc cảm thấy bây giờ vẫn là nên liên hệ với Tô Văn Khanh thì tốt hơn nên nói với Mộc Nam "Em có thể lấy di động giúp tôi được không, nó ở trên bàn ngoài phòng khách ấy, để tôi gọi bác sĩ sang kiểm tra, cậu ta đang ở gần đây."
"Được." Mộc Nam trả lời rồi mở cửa đi ra ngoài.
Lúc anh đi ra ngoài thì Mộc Tiểu Quy còn đang chơi ở thư phòng, may mà từ nhà tắm ra phòng khách không cần phải đi ngang qua thư phòng, Mộc Tiểu Quy không thấy cũng đỡ phải giải thích.
Mộc Nam rón rén đi ra phòng khách, thấy điện thoại đang đặt trên bàn trà bèn đi sang lấy rồi về lại phòng tắm.
"Cám ơn." Mộ Bắc cầm lấy di động, hỏi Mộc Nam "Tôi có thể gọi cậu ta qua đây không?"
"Tất nhiên là được." Mộc Nam không có ý kiến "Cháu cứ liên hệ với cậu ta đi, chú đi ra ngoài kêu Mộc Tiểu Quy vào phòng của cháu ngủ trước, không thôi tí nữa người ta đến lại không ra được." Vì hai người tắm ở phòng tắm trong phòng ngủ chính nên nếu Mộc Tiểu Quy về phòng ngủ thì Mộ Bắc chỉ có thể đứng luôn trong phòng tắm.
"Được." Mộ Bắc gật đầu.
Sau khi Mộc Nam rời khỏi phòng ngủ Mộ Bắc liền gọi điện thoại cho Tô Văn Khanh, nói cho cậu ta biết tình huống hiện tại của mình. Tô Văn Khanh vừa nghe nói Mộ Bắc bị lộ đuôi liền lập tức nói sẽ lại đây, Mộ Bắc nói cho cậu ta địa chỉ xong liền cúp điện thoại rồi ngồi chờ Mộc Nam quay trở lại.
Đại khái mười phút sau Mộc Nam liền quay lại phòng tắm, giúp Mộ Bắc lau khô nước đọng trên đuôi rồi bế hắn ra khỏi phòng tắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!