Chương 40: (Vô Đề)

Mộc Nam nói xong câu đó rồi không chừa cho Mộ Bắc 1s ngăn cản, anh liền sảng khoái cởi đồ.

Mộ Bắc nhìn Mộc Nam một tay nắm lấy đai quần, xoay người rút chân ra khỏi quần lót, trong đầu hiện lên một từ ngữ mới mẻ, chính là — nhặt xà phòng.

Đối với tiểu chủ quán hào phóng dâng hiến như thế, trong lòng bệ hạ nhà ta cũng có chút kìm không đặng, hajzz… Dù sao với tình huống hiện tại thì bệ hạ thật sự là có lòng nhưng không có sức mà.

Mộc Nam đem cái quần mới cởi ra để vào trong giỏ đồ bẩn, sau đó đi tới hướng bồn tắm lớn, rõ ràng chỉ cách vài bước ngắn ngủi, nhưng Mộ Bắc lại cảm thấy mỗi cử động của tiểu chủ quán nhà anh lại như đang quyến rũ anh vậy, quả thật là khiến anh chịu không nổi, chỉ muốn bật dậy túm lấy người kia mà hì hục hì hục lăn qua lăn lại thôi.

Mộc Nam đi tới trước bồn tắm lớn, nhìn thấy khuôn mặt đầy ngạc nhiên của Mộ Bắc, biểu tình không được thoải mái như bình thường, nhịn không được mà nói đùa, "Nhìn gì vậy bạn nhỏ? Không cần hâm mộ đâu, sau này của cháu cũng sẽ to được như vậy thôi."

Lời Mộc Nam nói khiến Mộ Bắc phục hồi tinh thần, vị trí ngồi của anh vừa vặn ngang vị trí phía dưới eo của Mộc Nam, theo sự tiến sát lại của Mộc Nam, ánh mắt anh không thể không dừng lại tại nơi nào đó của tiểu chủ quán được. Đột nhiên Mộc Nam nói thế, anh lập tức phản ứng kịp ý tứ trong lời nói của Mộc Nam, tức khắc trên mặt nóng lên, hai bên tai bắt đầu phiếm hồng, không đến hai giây liền lan khắp mặt.

"….." Mộ Bắc quay mặt đi, trên mặt nóng bừng, tiểu chủ quán lãng (dâm đãng)đến làm người ta không thể nhìn thẳng mặt mà.

Bộ dạng thẹn thùng thiếu tự nhiên của Mộ Bắc làm cho Mộc Nam phải bật cười, xoay người xoa xoa đầu anh, lại nói, "Thẹn thùng gì chứ? Đều là đàn ông cả mà, dũng sĩ chân chính là phải biết đối mặt với việc chim nhỏ bị nhỏ, với lại cháu vẫn còn bé, không cần phải tự ti đâu, nói không chừng sau này lớn lên của cháu còn lớn hơn của chú ấy chứ."

"Anh mau im." Mộ Bắc nghiến răng nghiến lợi quát, xúc động muốn đem người đè ra thao lại càng ngày càng mãnh liệt, còn nữa, của ai nhỏ hả! Ai tự ti hả hả hả!!! Ông đây vốn dĩ là to hơn của em nhé, ai là người năm năm trước khiến em khóc bảo "đừng" hả, đợi khi tôi biến trở lại bộ dáng bình thường thì để coi lúc đó em còn làm được dũng sĩ chân chính cái gì nữa đây!

"Được được, chú im mà, còn nhỏ mà đã biết thẹn thùng rồi." Mộc Nam nói xong thì nhấc chân tiến vào bồn tắm, không tiếp tục ghẹo Mộ Bắc nữa, "Được rồi, tắm rửa đi nào."

"… Anh ngồi xa xa một chút, đừng có mà chen chúc với tôi." Mộc Nam vừa tiến vào định ngồi xuống, Mộ Bắc liền dịch người ngay ra sau.

"Chen chúc sao?" Mộc Nam không thể giải thích mà nhìn nhìn bồn tắm lớn, chắc không cần chen chúc chứ nhỉ? Mộ Bắc Bắc cũng không lớn hơn mấy so với Mộc Tiểu Quy, chắc là không có việc gì đâu.

Kỳ thật bồn tắm trong nhà Mộc Nam rất lớn, cho dù là hai người thành niên ngồi vào cũng không có vẻ chật chội gì, huống chi bây giờ Mộ Bắc đang trong bộ dáng của một đứa trẻ, cái gọi là chen chúc chẳng qua là do hiệu ứng trong lòng Mộ Bắc mà thôi. Ngồi chung với Mộc Nam trong một cái bồn tắm, anh có cảm giác chỉ cần tùy tiện động một cái cũng có thể chạm phải da thịt của đối phương.

Cái loại trần truồng mà da thịt lại vô tình hay cố ý động chạm vào nhau này thật khiến anh hình thành những suy nghĩ không đứng đắn nổi.

"Chen chúc chứ, em không biết là mình rất béo sao?" Mộ Bắc như trước đưa lưng về phía Mộc Nam, cũng không quay đầu lại mà nói, "Chật đến nỗi tôi không có chỗ ngồi này."

"Ồ, là như vậy sao?" Mộc Nam qua đôi tai ủng đỏ cũng đã nhìn thấu sự thẹn thùng của Mộ Bắc, anh làm bộ hỏi một câu, trộm vươn tay nắm chặt bả vai Mộ Bắc rồi xoay người Mộ Bắc lại, hai người mặt đối mặt, sau đó Mộc Nam nói, "Cháu ngồi quay lưng ra đo khẳng định là không có chỗ để chân, vậy thì ngồi quay lại đây mới tốt, chú giúp cháu gội đầu nào." Nói xong vươn tay lấy ra một ít dầu gội đầu xoa lên trên đầu Mộ Bắc.

Tầm mắt Mộ Bắc đột nhiên bị chuyển dời đến lồng ngực của Mộc Nam, anh còn chưa kịp nói gì thì trên đầu đã bị Mộc Nam đổ dầu gội bắt đầu gội rồi, sau đó thì nhẹ nhàng xoa bóp trên đầu, đè đầu anh thấp xuống rồi nói, "Cúi xuống, cẩn thận bọt xà phòng dính vào mắt đó."

Theo cái nhấn kia, đầu Mộ Bắc bị đẩy xuống thấp, anh liền có thể nhìn thấy "tiểu" tiểu chủ quán đang ngâm mình dưới nước kia.

Mộ Bắc: "…."

Màu sắc ở nơi đó của Mộc Nam tương đối nhạt, thoạt nhìn rất sạch sẽ, cũng không thô tục khó coi như của người bình thường, ngược lại có một loại cảm giác rất dễ nhìn.

Năm năm trước bởi vì có thuốc mà phát dục, đừng nói đến thân thể của Mộc Nam, mà ngay cả mặt mũi anh Mộ Bắc cũng còn thấy không rõ ràng, mà nay những chỗ tư mật nhất của đối phương không sót một cái đều bày hết ra trước mắt mình nên Mộ Bắc cũng chỉ có thể ngây ngất cả người, ngơ ngẩn mà nhìn chằm chằm nơi đó.

Mãi đến khi Mộc Nam xối nước lên đầu anh, bắt đầu giúp anh gội đầu thì Mộ Bắc mới bừng tỉnh, chỉ cảm thấy trên mặt không ngừng nóng lên, ánh mắt phiêu dạt, không cẩn thận lại dừng trên tiểu Mộ Bắc của mình, nhất thời cả người đều khó chịu, chênh lệch quá lớn mà!!

"Lực như vậy có đủ không?" Mộc Nam nhẹ nhàng giúp Mộ Bắc xoa đầu, lên tiếng dò hỏi.

Lực tay của Mộc Nam thật nhẹ nhàng, anh không để móng tay, chỉ nhẹ nhàng mát xa da đầu nên xúc cảm thật thoải mái, Mộ Bắc rầu rĩ trả lời, "Được." Trái tim vốn dĩ ngổn ngang loạn nhịp trong sự ôn nhu của Mộc Nam dần dần trở nên bình phục, nhiệt độ trên mặt cũng theo đó mà chậm rãi giảm xuống, anh khẽ nhắm mắt lại, hơi điều chỉnh tinh thần, thoải mái để cho Mộc Nam giúp anh gội đầu.

"Được rồi." Mộc Nam đẩy cái đầu toàn bọt xà phòng của Mộ Bắc qua một bên, bước ra khỏi bồn tắm, đứng dậy đi lấy vòi sen xuống, bắt đầu dội sạch bọt trên đầu Mộ Bắc.

Hai tay Mộ Bắc nắm lấy thành bồn tắm, nằm úp sấp xuống, đưa đầu ra khỏi bồn tắm lớn cho Mộc Nam gội sạch bọt trên đầu cho mình.

Mộc Nam vặn vòi tắm khá nhỏ, một tay nắm lấy vòi sen, một tay xoa xoa trên đầu của Mộ Bắc. Tóc Mộ Bắc là xoăn tự nhiên, cho nên cũng không mềm cho lắm, nhưng cũng không thuộc dạng xơ, khi bị ngâm nước hơi thẳng ra, nắm trong tay cảm thấy rất dễ chịu. Bởi vì tóc cũng ngắn vì vậy khi thấm nước cũng không cần phải túm lên, nên là mỗi khi giúp Mộ Bắc gội đầu Mộc Nam lại có một loại ảo giác như đang gội đầu cho Mộc Tiểu Quy vậy.

"Xong." Sau khi làm sạch bọt dầu gội trên đầu Mộ Bắc, Mộc Nam tắt vòi nước rồi dùng khăn giúp Mộ Bắc lau khô tóc, chính anh cũng tùy tiện lau qua vài cái trên đầu.

"Nào nào, tắm rửa thôi." Mộc Nam quay trở lại ngồi vào bồn tắm, tùy tiện lấy ít sữa tắm rồi xoay người xoa lên thân thể Mộ Bắc, làn da trơn mềm của mấy đứa trẻ sờ vào đặc biệt thoải mái, anh vừa xoa vừa nói, "Đừng có xấu hổ, giơ tay lên nào."

"….." Mộ Bắc đưa lưng về phía Mộc Nam mặt không chút biểu tình mà giơ tay lên, để cho Mộc Nam tùy ý xoa nắn kỳ cọ trên khắp thân thể mình, nhưng cuốn sổ nợ trong lòng Mộ Bắc lại có thêm một vạch nữa dành cho tiểu chủ quán nhà anh rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!