Chương 4: (Vô Đề)

Quả thực không thể sảng khoái hơn!! Mộc Nam vì sự thoải mái của đối phương mà thầm tán dương, lúc này bên kia lại gửi qua một tin nhắn, sau khi đọc xong Mộc Nam sửng sốt, bốn dấu ngoặc trên trán vừa mới tiêu tan lại nhảy trở về, dùng cách nói của Mộc Tiểu Quy thì chính là "chú cảnh sát ơi, chính là người này, nơi này có người rất kỳ quái!"

Bắc Đế bệ hạ: Có thể để cho tôi bao dưỡng được không?

Mộc Nam co rút khóe miệng, tôi phi, mới vừa có chút ấn tượng tốt liền muốn "bao dưỡng", còn có thể yên ổn buôn bán hay không đây chứ, có tiền thì giỏi lắm sao! Ông đây giống người không thể nuôi nổi bản thân hả? Dầu gì tôi cũng là ông chủ đó nha!! Bánh bao nhà tôi, tôi cũng nuôi đến trắng trẻo mập mạp, học rất giỏi, còn biết đi trêu ghẹo mỹ nhân nữa kìa!!

Mộc đại soái: Thật xin lỗi, chỗ tôi là cửa hàng làm ăn chân chính, không cung cấp bất kỳ hành vi liên quan đến sắc dục trái pháp luật nào cả, cám ơn, cũng xin có vài lời nhẹ nhàng khuyên nhủ: biển dục vô biên, quay đầu là bờ.

Bắc Đế bệ hạ: Là ý gì?

Bắc Đế bệ hạ: Tôi hỏi là có bảo hữu (ban phước lành)không?

Bắc Đế bệ hạ: Bao dưỡng

Bắc Đế bệ hạ: Bao bưu (miễn phí vận chuyển)

Mộc đại soái: …

Bao dưỡng, bảo hữu, bao bưu!!!

(*) Ba từ này giống nhau cách phát âm, mình để nguyên để các bạn đọc thấy rằng nó giống nhau, còn sau này mình vẫn ghi miễn phí vận chuyển như thường nha

Lúc đầu thì radio lại thành dụng cụ thủ dâm, hiện tại thì lại đến bao dưỡng với bao bưu, Mộc Nam cảm thấy rõ ràng đây là một cuộc khiêu chiến sức chịu đựng của anh mà, người này không phải là đánh nhầm chữ một cách bình thường nữa, anh ta là dùng chân đánh chữ mà!!! Anh hít sâu một hơi, trong lòng mặc niệm một câu "Thế giới tuyệt vời thế này, tôi sao có thể nóng nảy, nổi nóng là không tốt".

Mộc đại soái: Thân, anh ở chỗ nào?

Bắc Đế bệ hạ: Thành phố S.

Thành phố S cách Tân Thành hai tỉnh, máy hát khá lớn, lại là đồ dễ hỏng trong quá trình vận chuyển, tính ra phí vận chuyển khẳng định không ít, nhưng thấy đối phương hào sảng như vậy, Mộc Nam cảm thấy có lẽ người này sẽ trở thành khách hàng lâu dài, lại nói một đơn hàng lớn thế này nhưng lại vô cùng dễ dàng có được, miễn phí vận chuyển cũng không phải là không thể.

Anh suy xét một hồi, lúc này quyết định đồng ý giao hàng miễn phí cho đối phương.

Mộc đại soái: Có thể miễn phí giao hàng, thân, anh xác nhận đơn hàng đi, một lúc sau là có thể bắt đầu giao hàng rồi.

Bắc Đế bệ hạ: Được.

Mộ Bắc kỳ thật cũng không để ý chủ quán có miễn phí hay không, anh hỏi câu này cũng là vì trên Baidu hướng dẫn người mua hàng ở Taobao có thể yêu cầu bên bán hàng miễn phí vận chuyển nên cảm thấy mới mẻ thôi, cũng không nghĩ đến chủ cửa hàng này sảng khoái như vậy. Mặc dù là lần đầu tiên mua hàng trên mạng, nhưng có đọc qua hướng dẫn, tốc độ anh trả tiền cũng rất nhanh, sau khi xác nhận đơn hàng xong Mộc Nam bên kia liền nhận được thông báo.

"Thành phố S, khu biệt thự Giang Xuyên, tên Mộ Bắc." Mộc Nam nhìn địa chỉ trên biên lai, nhịn không được huýt sáo một cái.

Khu biệt thự Giang Xuyên của thành phố S là khu nổi tiếng của các tài phiệt trong nước, tuy chưa bao giờ đến đó, nhưng bình thường trên tạp chí hoặc là TV, Mộc Nam cũng đã từng thấy qua quảng cáo của nơi đó.

Khu biệt thự này nằm trên một sườn núi thuộc vùng ngoại ô thành phố S, dưới sườn núi là một hồ nước nhân tạo với diện tích rất lớn, xung quanh phong cảnh hữu tình, trên hồ là một chiếc cầu gỗ thật dài bắc ngang qua, những tòa biệt thự trong khu này được xây dựng biệt lập với nhau, tạo nên một lối đi tản bộ cho những người sống trong đó.

Nó chiếm hơn một nửa diện tích sườn núi, nhưng bên trong chỉ có mười một căn biệt thự, nghe nói những người ở bên trong toàn là người cực kỳ giàu có, rất nhiều người có tiền cũng không chắc mua được nhà ở đó nữa, tóm lại là quả thật có một nơi kinh thiên động địa như thế tồn tại.

Trong mắt Mộc Nam khu biệt thự Giang Xuyên chính là một nơi xa xăm nghe tới mà không thể nào đến được, không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp được một người sống tại đó, khó trách lại có thể mua hàng một cách hào phóng như vậy, được chuyển hàng đến đó thì chi phí cũng không còn quan trọng là bao, nhưng đối phương lại yêu cầu miễn phí vận chuyển, này có phải là càng giàu càng keo không? Nghĩ đến anh nhịn không được mà nhếch miệng cười.

Chỉ lo suy nghĩ về các hướng dẫn sử dụng Taobao, Mộ Bắc hoàn toàn không biết Mộc Nam đã đem anh phân vào hàng ngũ của "Kẻ có tiền mà bủn xỉn" mất rồi, sau khi xác nhận đơn hàng, Mộ Bắc chỉ lo chăm chú nghĩ xem những thứ anh vừa mua phải đặt ở vị trí nào trong phòng khách thì phù hợp, tốt nhất là có thể phối hợp một cách hoàn hảo với cách bài trí mới của anh cho căn nhà của mình.

Mộc đại soái: Địa chỉ: Tỉnh XX, Thành phố XX, số 11 đường Viên Hồ, biệt thự thứ 11 khu biệt thự Giang Xuyên, người nhận: Mộ Bắc, liên hệ điện thoại: 13xxxxxxxxx. Thân, anh xác định lại địa chỉ giao hàng, nếu không có gì sai sót, 11 giờ sáng hôm nay chúng tôi sẽ xuất phát, đại khái khoảng trên dưới một tuần thì hàng được đặt sẽ tới tay anh.

Bắc Đế bệ hạ: Không sai, cũng không cần gọi là thân đâu.

Mộc đại soái: Được được, bệ hạ, ngài có thể xem một vòng các loại sản phẩm của chúng tôi, nhìn thử xem có thứ gì ngài cần mua nữa không.

Thích gọi bệ hạ thì gọi bệ hạ, Mộc Nam cũng không để ý nhiều mấy cái cách xưng hô đó, chỉ cần kiếm được tiền là được.

Bắc Đế bệ hạ: Ok.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!