Chương 38: (Vô Đề)

Mộ Bắc ngủ cùng giường với vợ và con trai mình vô cùng thoải mái, chờ sau khi anh tỉnh lại thì ánh nắng bên ngoài đã xuyên qua tấm rèm chiếu vào trong phòng, ngủ thoải mái đến mức Mộc Nam tỉnh dậy khi nào anh cũng không biết, chờ khi anh thức giấc thì trên giường cũng chỉ còn có anh và Mộc Tiểu Quy.

Mộc Tiểu Quy vốn dĩ nằm bên cạnh anh, bây giờ nó đang ôm con cá nóc cuộn mình bên chân anh, thân thể nho nhỏ cuộn thành một quả cầu.

Mộ Bắc ngồi dậy cúi đầu nhìn Mộc Tiểu Quy còn đang trong cơn say ngủ, chỉ thấy cái miệng nhỏ xíu của nhóc khẽ nhếch, lồng ngực phập phồng theo tiết tấu, hai tay ôm cá nóc, một bên mặt đặt trên mình cá ngủ rất say.

Nhìn gương mặt an tĩnh khi ngủ của Mộc Tiểu Quy, Mộ Bắc vươn tay định sờ sờ lên mặt nhóc, ngón tay khi chạm được mặt nhóc thì ngừng lại, yên lặng nắm tay, sau đó lại buông ra, rồi mới nhẹ nhàng đặt trên gương mặt có tám phần giống mình kia.

Tâm tình Mộ Bắc vẫn kích động giống như lần đầu tiên anh biết Mộc Tiểu Quy là con trai anh, từ trước tới nay anh chỉ có một mình, hiện tại lại đột nhiên nhiều thêm một đứa con trai, nó nhỏ nhắn như vậy, ngoan như vậy, sẽ gọi anh là Bắc Bắc, sẽ nhìn anh và lộ ra khuôn mặt tươi cười thuần túy trong trẻo, hết thảy đều đem đến cho anh những trải nghiệm kỳ diệu.

"Chào buổi sáng, con trai." Mộ Bắc nhẹ giọng, cúi đầu khe khẽ đặt trên má Mộc Tiểu Quy một nụ hôn, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Mộc Nam đứng ngoài cửa, đang mang theo biểu tình kỳ quái mà nhìn anh.

Mộ Bắc: "….." Vừa rồi anh nói cũng nhỏ tiếng, Mộc Nam không nhất định có thể nghe được, nhưng nhìn bộ dáng của em ấy hẳn là nhìn thấy động tác hôn má vừa rồi của mình với Mộc Tiểu Quy, có khi lại nghĩ đến gì đó không tốt rồi.

"Bắc Bắc…" Mộc Nam gọi tên anh.

"Dừng." Mộ Bắc dựng thẳng ngón trỏ chặn miệng Mộc Nam, chung quy thấy câu tiếp theo của anh hẳn sẽ mang suy nghĩ quái dị, "Anh không cần nói nữa, anh suy nghĩ quá nhiều rồi đó."

"Chú đã nói gì đâu." Mộc Nam cười cười, vừa nói xong liền nhận được ánh mắt không tin tưởng của Mộ Bắc, được rồi, anh đúng là có nghĩ, nhưng mà anh nghĩ Mộ Bắc thế nhưng lại hôn Mộc Tiểu Quy vào buổi sáng sớm, chẳng lẽ là hôn chào buổi sáng? Nghĩ đến bộ dáng không được tự nhiên tối hôm qua của Mộ Bắc, Mộc Nam nhịn không được lại mỉm cười, đi tới trước mặt anh nói, "Tỉnh dậy rồi thì đi rửa mặt đi, chuẩn bị ăn sáng nào."

Nói xong anh xoay người vỗ vỗ Mộc Tiểu Quy "Mộc Tiểu Quy, rời giường nào."

Mộc Nam mặc một bộ đồ ngủ, cổ áo có chút rộng, khi xoay người vừa vặn làm lộ ra xương quai xanh, Mộ Bắc đang ngồi trên giường, từ góc độ của anh thì quang cảnh bên trong áo quả thật là thấy không sót một thứ gì.

Làn da Mộc Nam không tính là trắng, nhưng vì anh thường xuyên ngồi trong văn phòng nên so với đàn ông bình thường trắng hơn một chút, động tác kia làm cho xương quai xanh cũng như ngực, còn có hai điểm nho nhỏ trước ngực đều bị Mộ Bắc liếc mắt nhìn thấy hết.

Tầm mắt như bị nhựa cao su dán chặt trong phong cảnh mê người kia, hai hạt đậu hồng hồng làm cho Mộ Bắc trong nháy mắt cảm giác được dường như mũi mình đang nóng lên.

Loại khêu gợi trắng trợn này làm cho một người độc thân lâu năm như Mộ Bắc thiếu chút nữa kìm lòng không đặng, anh vội vàng quay mặt đi.

Không nên nhìn!

Vì sao lại không nhìn, cơ hội tốt như vậy!

Nhìn nữa thì không thể khống chế đâu!

Nhìn một chút thôi, một chút thôi, không nhìn sẽ không còn cơ hội mất!

Trong đầu, hai thanh âm lôi kéo lý trí Mộ Bắc, khi anh thật vất vả mới thuyết phục được chính mình quay lại nhìn thêm chút nữa, Mộc Nam đã đứng thẳng lên mất rồi.

Mộ Bắc: "….." Xui xẻo quá mà.

"Chào buổi sáng, ba ba." Mộc Tiểu Quy bị đánh thức, nhóc xoa xoa hai mắt, cùng Mộc Nam chào hỏi.

"Chào buổi sáng." Mộc Nam giúp nhóc chỉnh sửa áo ngủ trên người, mới nói, "Đứng lên đi rửa mặt, chuẩn bị ăn cơm nào."

"Dạ." Mộc Tiểu Quy gật gật đầu, vừa quay đầu liền nhìn thấy Mộ Bắc đang ngồi bên cạnh mình, nhóc sửng sốt một chút, vài giây sau mới kịp nhớ ra là nhà mình có thêm một người, lập tức cười tươi nhìn Mộ Bắc nói, "Bắc Bắc buổi sáng tốt lành ~ "

Nhìn nụ cười tươi tắn của Mộc Tiểu Quy, khuôn mặt không chút tình cảm của Mộ Bắc nhu hòa đôi chút, trả lời, "Buổi sáng tốt lành."

Tắm rửa xong Mộ Bắc phát hiện đã là chín giờ sáng, anh cùng Mộc Tiểu Quy thay quần áo rồi đi đến phòng khách, Mộc Nam đang phơi đồ ở ban công. Ngoại trừ đồ của anh ra còn có vài bộ hôm qua mới mua, ba bộ đồ ngủ màu vàng giống nhau đang tung bay trong gió, nghĩ đến về sau phải mặc cái đó để đi ngủ, Mộ Bắc âm thầm thở dài, chiều lòng con trai quả thật là vất vả mà.

Lúc ăn cơm nhìn thấy Mộc Nam vừa ăn vừa gắp thức ăn cho anh và Mộc Tiểu Quy, trong lòng Mộ Bắc không khỏi nghĩ đến, tiểu chủ quán sẽ giặt quần áo, sẽ đi làm kiếm tiền, sẽ ủ ấm giường, khiến anh không khỏi thất thần.

"Bắc Bắc sao vậy?" Mộc Nam thấy anh không động đũa, liền hỏi, "Đồ ăn không vừa miệng con sao?"

"Được mà, cũng bình thường." Mộ Bắc không nói lời trong lòng, đồ ăn Mộc Nam làm đều là món ăn của mấy gia đình bình thường, nhưng ngoài ý muốn lại rất phù hợp với khẩu vị của anh, đương nhiên lời này anh khẳng định sẽ không nói ra đâu.

"Vậy là tốt rồi, đêm qua quên hỏi con thích ăn món gì, chú liền tùy tiện nấu, lần sau muốn ăn gì thì nói với chú nha." Mộc Nam nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!