Sau khi cơm nước xong, Mộc Nam tạm biệt Hàn Dực Dương và Trần Tấn Châu rồi dẫn Mộ Bắc và Mộc Tiểu Quy trở về nhà, ăn uống no nê Mộc Tiểu Quy ngồi ở ghế sau nghỉ ngơi, lười biếng mà cùng Mộ Bắc chơi ma tháp, Mộ Bắc để nhóc dựa vào người, cúi đầu nhìn nhóc chơi game, thấy nhóc làm sai thì lên tiếng chỉ nhóc.
Mộc Nam từ kính chiếu hậu nhìn thấy hai đứa nhỏ cùng nhau vui đùa thì nở nụ cười dịu dàng, có lẽ giữ Mộ Bắc cũng không phải là chuyện xấu, ít nhất Mộc Tiểu Quy có thể có thêm bạn cùng chơi.
Khi xe đi ngang qua một tiệm bán đồ trẻ em thì Mộc Nam dừng lại, xuống xe rồi mở cửa xe cho hai đứa nhỏ, sau đó nói, "Hai bạn trẻ, mời xuống xe."
Sau khi hai đứa xuống xe, Mộc Nam liền dẫn bọn nhỏ đi vào cửa hàng quần áo, định mua cho Mộ Bắc một bộ áo choàng tắm. Anh nhìn cái ba lô nhỏ xíu của Mộ Bắc, đoán rằng trong đó cũng không có bao nhiêu thứ, hơn nữa Mộ Bắc đến ở nhà anh thì cũng cần một số vật dụng cá nhân.
"Đại soái, chúng ta đi mua quần áo sao?" Sau khi vào cửa Mộc Tiểu Quy nhìn trái nhìn phải rồi hỏi Mộc Nam.
"Ừ, mua quần áo cho con với Bắc Bắc." Mộc Nam dắt tay hai đứa đi vào trong, nhìn thấy nhân viên bán hàng đứng đó liền gọi cô rồi nói với hai đứa, "Đi với cô xinh đẹp này lựa xem thích bộ nào nhé."
Nhân viên nữ nọ nghe được lời Mộc Nam nói, nụ cười trên mặt nở rộ như hoa, lập tức liền nhìn Mộc Tiểu Quy rồi bảo, "Cậu bé đẹp trai, cùng chị đi chọn quần áo có được không nè ~ "
"Được ạ, đại soái, moa moa taz ~" Mộc Tiểu Quy hướng Mộc Nam gửi cái hôn gió, khoan khoái đi vào bên trong theo nhân viên bán hàng chọn lựa.
Nhìn bánh bao nhảy chân sáo đi theo cô nhân viên kia, Mộc Nam nhịn không được cười cười, cũng đi qua, đi được vài bước lại phát hiện Mộ Bắc vẫn còn đứng tại chỗ không động đậy gì.
"Bắc Bắc làm sao vậy, không đến xem thử quần áo à?" Anh hỏi.
"Em là muốn dẫn tôi đi mua quần áo sao?" Mộ Bắc không trả lời Mộc Nam, mà nhìn anh nói ra suy đoán của mình.
Mộc Nam cũng không ngờ rằng đứa bé này lại nhạy cảm đến vậy, thấy nhóc một bộ "Chú sớm đã bị tôi nhìn thấu rồi" thì cảm thấy rất buồn cười, nhưng mà anh cũng không phải có gì muốn giấu giếm, liền nói, "Chính xác, nếu đã quyết định ở chung rồi, vậy thì chuẩn bị tốt quần áo và các vật dụng không phải đúng rồi sao." Sau khi nói xong sợ Mộ Bắc cảm thấy có gánh nặng lại bỏ thêm một câu, "Vừa vặn chú cũng muốn mua một ít quần áo cho Mộc Tiểu Quy, con cũng không cần để ý đâu."
"Tôi mới không thèm để ý." Mộ Bắc khẽ hừ một tiếng, quay đầu che giấu khóe miệng vừa cong lên của mình, ho nhẹ một tiếng, "Sau này tôi sẽ mua cho anh." Chờ tôi biến trở lại như ngày xưa, về sau tôi sẽ chăm sóc cho em và Tiểu Quy.
Mộc Nam không nghĩ Mộ Bắc sẽ nói như vậy, thoáng sửng sốt một chút, lập tức mỉm cười, "Chờ đến khi con lớn lên sao, tuy rằng còn phải chờ rất nhiều năm nhưng mà chú sẽ nhớ kỹ."
"Không…" Mộ Bắc theo bản năng định nói sẽ không lâu, nhưng lời vừa thốt ra đã phải ngưng lại, nhìn ánh mắt hình dấu hỏi của Mộc Nam, anh lắc đầu, để cho em ấy nghĩ rằng rất nhiều năm sau đó thì cũng tốt, một ngày kia biến lớn lên dọa em ấy nhảy dựng chơi.
"Được, đi thôi nào." Mộc Nam vỗ vỗ Mộ Bắc, khi cùng Mộ Bắc nói chuyện anh cũng không quên chú ý hướng đi của Mộc Tiểu Quy, sợ nhóc chạy đi quá xa.
Cô nhân viên bán hàng đối với việc Mộc Nam dẫn theo hai đứa nhóc đẹp trai trông như song sinh cũng vô cùng hiếu kỳ, nên phục vụ bọn họ cũng tương đối nhiệt tình, giới thiệu không ít mốt mới cho ba người.
"Bên này còn có một số quần áo gia đình mới đó, thưa anh, anh có muốn xem thử không?" Cô gái nắm nắm hai cái áo sơ mi bên tay, một lớn một nhỏ hỏi ý kiến Mộc Nam.
"Đại soái cái này đẹp quá ~" Mộc Tiểu Quy chỉ vào một bộ đồ ngủ có hình SpongeBob* nói.
Nhân viên mậu dịch vừa nghe Mộc Tiểu Quy nói, phản ứng linh hoạt tóm ngay lấy bộ áo ngủ kia, giới thiệu, "Bộ này cũng là mẫu mới nhập đó, chất vải rất mềm, không gây ngứa rất thích hợp với làn da trẻ nhỏ."
Đồ ngủ hình SpongeBob có màu vàng và xanh kết hợp, trên đó có in hình SpongeBob rất to, thoạt nhìn nhẹ nhàng khoan khoái mà lại đáng yêu.
Mộc Nam đối với đồ ngủ cũng không có yêu cầu gì, thấy Mộc Tiểu Quy thích liền hỏi nhân viên, "Áo ngủ này có số lớn không? Có số cho cả hai đứa không?" Anh chỉ chỉ Mộc Tiểu Quy cùng Mộ Bắc.
Mộ Bắc nhìn bộ đồ ngủ vàng khè kia, nhìn lại vẻ vui mừng trên mặt Mộc Tiểu Quy, yên lặng đem câu "có thể không cần mặc cái này không" giấu vào trong lòng, coi như là chiều con trai vậy.
"Có đó, tôi lấy liền cho anh." Nhân viên bán hàng cười nói, cảm thấy lại có thêm một đơn hàng mới rồi, thật đáng mừng.
Ba người thật nhanh chóng chọn xong quần áo, bởi vì đồ mua rất nhiều, nên ông chủ liền giảm giá cho bọn họ. Mộc Nam ngoại trừ mua đồ cho Mộc Tiểu Quy với Mộ Bắc, anh cũng tiện tay mua vài bộ cho Trình Duệ, vừa vặn ngày mai đến nhà bà Thẩm ăn cơm cũng có thể đưa đến cho bé, tính tiền xong, ba người liền rời khỏi cửa hàng quần áo.
Sau khi trở lại tiểu khu, lúc đi theo Mộc Nam lên lầu tâm tình Mộ Bắc có chút kích động, tuy rằng trên mặt không lộ vẻ gì nhưng trong lòng từng đợt từng đợt sóng đã dâng trào, cái kiểu cùng bà xã về nhà này như đang gây kích thích vậy, ảo giác hệt như là đang sống chung ấy.
Đúng là ảo giác. Mộ Bắc nhìn nhìn bàn tay bị thu nhỏ của mình, thở dài.
"Về nhà rồi ~" Vào trong, Mộc Tiểu Quy liền hoan hô một tiếng, tự mình mở tủ để giày lấy dép lê ra mang vào, còn giúp Mộc Nam lấy dép lê ra để trước mặt anh nữa, "Đại soái đổi giày."
"Cám ơn, một hồi sẽ có thưởng, cho phép con chơi máy tính thêm nửa giờ đó." Mộc Nam vừa mang dép vừa nói, lại lấy ra một đôi dép trong túi để xuống đất cho Mộ Bắc, bảo anh đi vào, cùng anh đi đến phòng khách.
"Bắc Bắc cứ coi đây là nhà của con đi, không cần câu nệ." Mộc Nam đem gói quần áo to đặt lên trên bàn trà, bảo Mộ Bắc tùy ý ngồi, sau đó rót ly nước cho anh, thuận tiện rót thêm một ly đưa cho Mộc Tiểu Quy đang tính trốn vào phòng chơi máy tính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!