Chương 36: (Vô Đề)

Buổi chiều, Mộc Nam có hẹn người ở tiệm bánh ngọt bàn về việc trang hoàng cửa tiệm, thời gian cũng đã đến nên anh dẫn Mộc Tiểu Quy đến địa điểm kia.

Ra khỏi cao ốc văn phòng anh dắt tay Mộc Tiểu Quy đi về hướng để xe, đột nhiên Mộc Tiểu Quy ngừng lại.

"Sao vậy?" Mộc Nam cúi đầu hỏi nhóc.

Mộc Tiểu Quy kéo kéo tay anh, chỉ vào người đang ngồi trên bậc thang trước tòa nhà, "Đại soái, người kia hình như là Bắc Bắc."

Hở? Mộc Nam vừa nghe, nhìn về phía Mộc Tiểu Quy chỉ, quả nhiên thấy Mộ Bắc ngồi ở trên bậc thang, trên lưng còn đeo một cái ba lô, anh kinh ngạc một chút, dắt tay Mộc Tiểu Quy đi qua.

"Bắc Bắc ~" Mộc Tiểu Quy vừa đi tới liền hướng Mộ Bắc gọi lớn, khi Mộ Bắc quay đầu thì nhóc cười hì hì nhìn anh phất phất tay.

Mộ Bắc nhìn thấy hai người bọn họ liền đứng lên, kỳ thật, khi hai người kia vừa đi ra đã bị Tô Văn Khanh ở đối diện phát hiện, Tô Văn Khanh còn không ngừng hướng Mộ Bắc ra dấu thúc giục, anh tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này. Nhưng mà không nghĩ tới anh còn chưa lên tiếng đã bị Mộc Tiểu Quy đoạt trước, quả nhiên không hổ là con của anh, đúng là hiểu được suy nghĩ của cha mình mà.

"Mộc Tiểu Quy." Mộ Bắc cũng gọi nhóc một tiếng, nhưng mà anh không gọi Mộc Nam, bảo anh gọi "chú Mộc Nam" thật sự không cách nào lên tiếng được, như thế nào cũng cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

"Bắc Bắc sao con lại ở đây?" Mộc Nam hỏi, nhìn Mộ Bắc đang đeo ba lô, không hiểu sao trong đầu lại nhảy ra ý nghĩ đứa trẻ bỏ nhà ra đi.

"Tới tìm anh, không phải anh bảo có chuyện thì cứ tới tìm sao?" Mộ Bắc nheo mắt nói.

Mộc Nam đúng là có nói như vậy, liền gật gật đầu, "Đúng vậy, có chuyện gì sao?"

"Tiền khách sạn hết rồi." Mộ Bắc tạm dừng một chút, quan sát biểu tình của Mộc Nam, mới nói, "Tôi hiện tại không chỗ nương thân, anh có muốn thu lưu tôi không?"

Mộc Nam nghe vậy kinh ngạc một chút, không nghĩ tới Mộ Bắc thật sự là bỏ trốn khỏi nhà, suy nghĩ một chút rồi hỏi, "Con không về nhà sao?"

"Trong nhà không có ai." Mộ Bắc lắc đầu, vì thuyết phục Mộc Nam lại nói thêm một câu, "Cũng không quấy rầy anh lâu đâu, qua một thời tôi sẽ đi, tôi cũng không phải người xấu."

Nhìn bộ dạng của đứa trẻ hơn bảy tuổi trước mặt khi nói ra câu mình không phải người xấu, Mộc Nam nhịn không được bật cười. Anh cũng đâu phải có ý này, chỉ là sợ người nhà của nó sẽ lo lắng thôi, nếu như nó đã nói trong nhà không có ai thì để nó lại chăm sóc một thời gian cũng không sao. Dù sao thì nhìn nó có vẻ ngoài tương đồng với Mộc Tiểu Quy, anh cũng không đành lòng để cậu bé một mình bôn ba bên ngoài, tuy rằng bây giờ là xã hội pháp trị, nhưng cũng có rất nhiều nhân tố nguy hiểm đang tồn tại, nếu như để một đứa trẻ không có năng lực tự bảo vệ mình như Mộ Bắc Bắc lưu lạc bên ngoài, chưa chắc sẽ không xảy ra chuyện.

Nghĩ đến đây, anh nhìn Mộ Bắc rồi nói, "Chú không bận tâm chuyện này, chỉ là sợ người trong nhà cháu sẽ lo lắng thôi."

"Đã không còn ai lâu rồi." Mộ Bắc lắc đầu, dĩ nhiên không tính ông chú biến thái đáng khinh nào đó đang rình ở phía đối diện rồi.

Mộc Nam thoáng suy tư một chút rồi nhìn Mộ Bắc nói, "Vậy trước tiên cứ theo chú đã, chú đang có việc phải ra ngoài một lúc."

Lời Mộc Nam nói làm cho Mộ Bắc thở phào, kỳ thật anh cũng không bình tĩnh như mặt ngoài, tùy tiện đến tìm Mộc Nam thế này cũng là bất đắc dĩ, nên khi nghe Mộc Nam đồng ý, anh cố gắng áp chế độ cong khóe miệng, tận lực làm cho biểu tình của mình trông thật bình tĩnh, gật gật đầu, "Được."

"Bắc Bắc sẽ đi cùng chúng ta sao?" Mộc Tiểu Quy hỏi, chủ động vươn tay qua kéo tay Mộ Bắc, Mộc Tiểu Quy cũng không biết vì sao lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Bắc nhóc đã thật sự cảm thấy quý mến anh đẹp trai này rồi.

"Ừ, cùng đi." Mộc Nam đáp lời, nhìn hai đứa trẻ lôi kéo tay nhau rồi cười, vỗ vỗ bả vai hai đứa, "Đi thôi, đại soái đang vội đó, tối nay đi tìm chú Hàn rủ chú ấy cùng đi ăn cơm nhé."

"Đi thôi ~" Mộc Tiểu Quy một tay kéo tay Mộ Bắc, một tay kéo Mộc Nam đi, hai người đều không phát hiện khi Mộ Bắc nghe được hai chữ "chú Hàn" ánh mắt lạnh xuống một tầng.

Trong tư liệu của Mộc Nam, từ trước đến nay người có quan hệ tốt nhất với Mộc Nam chính là Trần Tấn Châu và Hàn Dực Dương, không giống như Trần Tấn Châu đã kết hôn, Hàn Dực Dương vẫn đang trong trạng thái độc thân, hơn nữa quan hệ với Mộc Nam lại rất thân mật. Tuy rằng không điều tra kỹ tư liệu của Hàn Dực Dương nhưng lấy trực giác sắc bén của mình, cũng có thể phát hiện ra Hàn Dực Dương đối với tiểu chủ quán nhà anh có tư tâm không nhỏ.

Mộc Nam dẫn theo Mộ Bắc và Mộc Tiểu Quy đi vào cửa hàng bánh đang trang hoàng, tìm chỗ ngồi cho hai đứa trẻ xong, dặn dò bọn chúng không được chạy loạn, sau đó anh bắt đầu cùng với thợ ở đây thảo luận công việc, lâu lâu lại chú ý đến hai đứa trẻ đang ngồi gần đó.

Bận bịu xong, Mộc Nam đi đến bên cạnh Mộc Tiểu Quy, nhóc đang cúi đầu chơi game trên điện thoại, Mộ Bắc đi toilet, Mộc Nam thấy vừa vặn chỉ có hai người bọn họ liền ngồi xuống bên người Mộc Tiểu Quy, gọi nhóc một tiếng "Mộc Tiểu Quy."

"Dạ?" Mộc Tiểu Quy đang chơi di động lên tiếng đáp.

"Ba hỏi con một chuyện." Mộc Nam sờ sờ tóc của nhóc, "Nếu như Bắc Bắc ở cùng chúng ta, con có đồng ý không?" Rất nhiều đứa trẻ không thích chuyện đột nhiên nhà mình nhiều thêm một người, tuy rằng có vẻ Mộc Tiểu Quy rất thích Mộ Bắc, nhưng anh cũng không thể xác định nó có chấp nhận chuyện cho Mộ Bắc ở chung không, anh lo lắng Mộc Tiểu Quy sẽ có tâm lý kháng cự.

Anh vừa nói xong bàn tay đang chơi game của Mộc Tiểu Quy dừng lại, ngẩng đầu tò mò mà nhìn anh hỏi, "Đại soái, ba chẳng phải đã nói Bắc Bắc không phải là anh trai con sao?"

"Đúng là không phải anh trai con." Mộc Nam giải thích với nhóc, "Bắc Bắc tạm thời sẽ ở trong nhà chúng ta, bởi vì anh ấy hiện tại không có chỗ nào để đi."

"Bắc Bắc giống như con cũng không có mẹ sao?" Mộc Tiểu Quy hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!