Mộ Bắc không để Mộc Nam đưa anh về khách sạn Mặc Đột Nhĩ, mà chọn một khách sạn cách đó không xa, anh vốn dĩ muốn phòng ngừa tai vạ tính đi xa xa một chút, đau đầu cái là anh cũng không quen thuộc địa lý Tân Thành cho lắm, chỉ có thể tùy tiện chọn một khách sạn ngang qua thấy thôi.
Khách sạn mà Mộ Bắc nói tuy rằng chất lượng kém hơn so với khách sạn Mặc Đột Nhĩ, nhưng ở Tân Thành này thì nó cũng không xem là loại thường, Mộc Nam lại một lần nữa xác định đứa trẻ Mộ Bắc Bắc này gia thế cũng không tồi chút nào, chỉ là vẫn không hiểu vì sao đứa trẻ có gia thế như vậy lại một mình phiêu bạt ở ngoài.
Có điều dù sao anh cũng chỉ là người ngoài, cho dù có chút không yên tâm nhưng ngoại trừ dặn dò đối phương chú ý an toàn ra, cũng chẳng nói thêm được gì.
Sau khi xuống xe, Mộ Bắc ghé vào cửa nhìn Mộc Nam với Mộc Tiểu Quy gật gật đầu, rồi xoay người đi, mới đi không xa đã nghe tiếng Mộc Nam ở phía sau gọi anh, anh vừa quay đầu liền nhìn thấy Mộc Nam đẩy cửa xe đi xuống, liền đứng tại chỗ, chờ Mộc Nam đi tới.
Mộc Nam đi đến đứng đối diện Mộ Bắc, đưa cho anh một tờ giấy, trên đó có một dãy số, "Đây là số điện thoại của chú, nếu có việc gì cần nhớ gọi cho chú nha."
Mộ Bắc nhìn nhìn tờ giấy kia, trong lòng ấm áp, vươn tay cầm lấy rồi trả lời một câu, "Được."
Mộc Nam nhìn Mộ Bắc mặt không đổi sắc, nhịn không được muốn đưa tay xoa xoa mái tóc xoăn của anh, lại bị anh nghiêng đầu né tránh, tay Mộc Nam dừng ở giữa không trung, nhìn khuôn mặt Mộ Bắc có chút khó chịu, cười cười nói tiếp, "Vậy chú đi trước, con tự chú ý an toàn nha, có chuyện gì thì nhớ gọi cho chú đó."
Nghe lời nói quan tâm của Mộc Nam, hai tai Mộ Bắc hơi nóng lên, để che giấu sự không tự nhiên của chính mình, anh quay mặt đi, tỏ ra thiếu kiên nhẫn nói, "Biết rồi, dong dài quá đi." Nói xong tùy tiện khoát tay, đi vào khách sạn.
Mộc Nam đứng tại chỗ nhìn Mộ Bắc đi vào cửa khách sạn, mới xoay người trở lại trong xe, lái xe rời đi.
Mộ Bắc đứng một hồi ở cửa khách sạn, cho đến khi xe của Mộc Nam khuất bóng mới ra cửa, mắt nhìn theo hướng Mộc Nam đi, anh đối với việc trốn vợ cùng con trai mình cảm thấy thật khó chịu, trước còn chưa biết chân tướng sự tình thì không tính, hiện tại sau khi biết rõ mọi chuyện, loại đối xử này khiến anh có cảm giác mình so với bọn lưu manh còn không bằng, điển hình như chuyện có vợ cũng không thể ôm, có con trai cũng không thể gọi.
Về sau phải đòi lại hết mới được. Mộ Bắc ghi nhớ thật kỹ điều này, rồi mới bước về hướng khách sạn Mặc Đột Nhĩ.
Khách sạn lúc nãy chỉ cách Mặc Đột Nhĩ một con đường dành cho người đi bộ, Mộ Bắc dọc theo ngã tư đường chậm rãi trở về, còn chưa đi đến nơi thì điện thoại trong túi áo đã reo lên, anh tưởng là Tô Văn Khanh gọi đến, lấy ra thì thấy chính là người vừa rời đi, Mộc Nam.
Nhìn hai chữ Mộc Nam trên màn hình, phản ứng đầu tiên của Mộ Bắc chính là bấm nghe, nhưng mà một giây trước khi bắt máy anh đã mãnh liệt ngừng lại, nhớ tới bản thân mình hiện tại cho dù là thân thể hay giọng nói đều là của một đứa con nít, một khi bắt máy thế nào cũng sẽ bị nghi ngờ dẫn đến bại lộ.
Suy nghĩ này làm cho mặt Mộ Bắc đen lại, không được ôm còn chưa tính, hiện tại ngay cả điện thoại cũng không thể nghe, ngay cả điện thoại cũng không thể nghe, ngay cả điện thoại cũng không thể nghe!!!!!!!
"Tút —— tút —— tút —— "
Điện thoại không ai bắt máy nên tự động ngắt liên lạc, Mộc Nam kỳ quái nhìn di động, hiện tại cũng gần đến giữa trưa rồi, chẳng lẽ là Mộ Bắc còn chưa rời giường? Anh hạ cửa kính xe nhìn khách sạn Mặc Đột Nhĩ, cũng không xác định được bây giờ Mộ Bắc còn ở trong đó không nữa. Vừa rồi đưa Mộ Bắc Bắc về đi ngang qua đây, anh thấy hai khách sạn này cũng không xa nhau lắm, liền định rủ Mộ Bắc cùng ăn cơm trưa, nhân tiện cảm ơn anh hôm trước đã giúp đỡ, nào biết đối phương lại không chịu nghe máy.
Có khi đang bận nên không nghe được? Mộc Nam suy tư một chút, gửi cho đối phương một tin nhắn rồi rời đi.
Mộ Bắc bên kia nhìn thấy điện thoại tự động ngắt, trong lòng không khỏi đau đớn, nhìn bộ dáng tiểu chủ quán hôm qua thì chắc là đã có lòng nghi ngờ thân phận của anh. Anh còn tưởng tiểu chủ quán sắp tới sẽ không chịu liên lạc với anh nữa chứ, không ngờ hôm nay lại chủ động gọi cho anh, nhưng nhìn thấy điện thoại của tiểu chủ quán mà lại không thể bắt máy, quả thật là khó chịu chết đi mà.
Cũng may đối phương không để cho anh tự mình đau đớn bao lâu, sau khi điện thoại bị ngắt một lát, Mộc Nam đã gửi ngay đến một tin nhắn.
Người gửi: Mộc Nam
Thời gian: ngày x, tháng x năm 201x
Nội dung: Mộ Bắc, anh có còn ở Tân Thành không? Chuyện ngày hôm trước cảm ơn anh, lúc nào rảnh thì tôi mời anh ăn một bữa, nếu thuận tiện thì gọi lại cho tôi nha.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn tâm tình Mộ Bắc tốt hẳn lên, xem ra tiểu chủ quán của mình cũng không phải sẽ trốn tránh mình, nghĩ đến đây bước đi của anh cũng nhàn nhã hơn nhiều, hai tay đút túi quần chậm rãi trở về khách sạn.
Sau khi trở lại phòng, Mộ Bắc cân nhắc một chút, trước tiên là gửi cho Mộc Nam một tin nhắn, cho anh biết hiện tại bản thân có việc nên phải về S thị, nếu có cơ hội thì gặp lại, sẵn tiện bảo Mộc Nam chuyển tên người nhận đồ lần trước ở "Phủ Nguyên Soái" thành Tô Văn Khanh.
Gửi tin nhắn xong Mộ Bắc bắt đầu thu xếp hành lý, chuẩn bị chờ Tô Văn Khanh đến sẽ đem hành lý của anh về, dù sao hiện tại ở trong cái dạng này thì mấy cái thứ này cũng không dùng được.
Khi anh xếp hành lý xong thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó tiếng của Tô Văn Khanh vang lên.
"Bắc Bắc cháu có đó không?"
Mộ Bắc đi qua mở cửa, bởi vì Tô Văn Khanh cao hơn, nên anh phải ngẩng đầu lên nhìn ông, "Ở ngoài thì đừng có gọi tên này."
Tô Văn Khanh cúi đầu liền nhìn thấy Mộ Bắc đã bị biến nhỏ, chỉ thấy đỉnh đầu anh cùng cái mặt bánh bao không biến sắc, ngữ khí ghét bỏ mà nhìn ông, nhất thời làm cho tình phụ tử trong lòng ông một thoáng ùa đến, duỗi tay định sờ mặt Mộ Bắc, "Ha ha, Bắc Bắc cháu thật sự bị teo nhỏ rồi, để chú sờ một cái nào."
Mộ Bắc né tránh ma trảo của Tô Văn Khanh, ghét bỏ liếc nhìn một cái, trong lòng hiện lên một câu của Mộc Tiểu Quy "Không quen, chú này chúng ta không quen mà". Không khỏi cảm thấy thật đúng là thích hợp, Tô Văn Khanh quả thật là ông chú trung niên đáng khinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!