Mộc Nam cầm quần áo mà Mộ Bắc đưa ra từ cửa phòng tắm đến phòng nghỉ hong khô, Mộc Tiểu Quy nhìn nhìn cửa phòng tắm bị đóng lại, do dự một chút, sau đó đi theo anh đến phòng nghỉ.
Mộc Tiểu Quy đứng một bên nhìn Mộc Nam bỏ quần áo vào máy hong khô đồ loại nhỏ, chờ anh làm xong mới lên tiếng hỏi, "Đại soái, cái anh vừa rồi là ai vậy? Là Mộc Đại Quy sao?"
Mộc Nam buồn cười quay đầu nhìn nhóc, lại nhìn thấy nhóc đang dùng vẻ mặt tò mò cùng đôi mắt long lanh đầy chờ mong mà nhìn anh, không khỏi giật mình, kéo nhóc ngồi xuống hỏi, "Sao lại hỏi như vậy?"
"Anh đó trông giống con lắm, anh đó là anh trai con sao?" Mộc Tiểu Quy ghé vào đùi Mộc Nam, ngửa đầu nhìn anh, trong lòng có một chút kích động, "Có khi nào mẹ cũng không cần anh? Nên anh phải về tìm chúng ta không?"
"Cái đầu heo của con đang nghĩ gì đó?" Nghe được lời nhóc nói Mộc Nam có chút dở khóc dở cười, vì cái ý tưởng quái dị của nhóc, ngay cả Mộc Đại Quy cũng nghĩ ra được. Anh vươn tay xoa xoa đầu Mộc Tiểu Quy làm cho tóc rối tung lên, nói "Con suy nghĩ nhiều quá rồi đó, đó không phải anh trai con, cũng không phải gọi là Mộc Đại Quy."
"Có thật không?"
"Thật."
"A." Mộc Tiểu Quy gãi gãi tóc, nhóc còn tưởng rằng mình tên là Mộc Tiểu Quy thì sẽ có người anh gọi là Mộc Đại Quy chứ, nhóc lại hỏi, "Vậy anh đó tên là gì? Ba mẹ anh đó đâu rồi?"
"Anh đó tên là Mộ Bắc Bắc." Mộc Nam ngừng một chút mới nói tiếp, "Anh đó nói không có ba mẹ." Sau đó ngẩng đầu nhìn cái máy hong khô đồ, vừa rồi anh nhìn thấy nhãn hiệu áo của Mộ Bắc Bắc, là cửa hàng "Thời trang trẻ em Nại Mễ", đây cũng coi như một shop thời trang trẻ em có tiếng, mặc mấy loại quần áo này đảm bảo không phải con cái nhà bình thường, theo như lời Mộ Bắc Bắc đã nói, Mộc Nam phỏng đoán chắc là nhóc đó còn có thân nhân nào nữa.
"Vậy ba mẹ anh đó ở đâu?" Mộc Tiểu Quy hỏi.
Mộc Nam liền nhớ tới vẻ mặt của Mộ Bắc Bắc khi nói rằng cha đã qua đời, trong lòng không khỏi thở dài, "Ba cũng không biết nữa."
"Vậy anh ấy sẽ bị ức hiếp sao?" Mộc Tiểu Quy lại hỏi.
Vốn dĩ Mộc Nam định nói không biết nhưng nhìn đến bộ dáng kia của Mộc Tiểu Quy, nhịn không được muốn chọc nhóc một chút liền nói, "Chắc là vậy, ba đâu có biết, nếu như anh bị ăn hiếp thì phải làm sao đây ta?"
"Vậy con sẽ giúp anh ăn hiếp lại bọn họ." Mộc Tiểu Quy trả lời.
"Tiểu tử thối, không phải bảo con không được tùy tiện đánh nhau sao, nhìn mấy vết thương trên mặt con đi, còn đòi đi giúp người khác? Trước tiên tự lo cho chính mình đi đã." Mộc Nam nhìn mấy vết thương trên mặt bánh bao, buồn cười mà bẹo bẹo cái má không bị thương của nhóc, bởi vì chuyện xảy ra tại nông trại hôm qua, nên Mộc Nam đã xin cho Mộc Tiểu Quy nghỉ vài ngày, cho nên hiện tại Mộc Tiểu Quy mới có thể ở chỗ làm của anh thế này.
Mộc Tiểu Quy hi hi ha ha né tránh tay Mộc Nam, lại nói, "Đại soái, Mộc Đại Quy có tên rất giống Bắc Bắc a."
"Đã bảo không phải là Mộc Đại Quy mà, đừng có gọi bậy." Mộc Nam vỗ nhẹ vào mông nhóc một cái, nhưng mà lời Mộc Tiểu Quy nói khiến anh nhớ tới từ ngày hôm qua đưa Mộ Bắc về tới giờ cũng chưa liên lạc với anh ta nữa, bởi vì phỏng đoán Mộ Bắc có thể là người kia của năm năm trước, anh không khỏi có thêm một chút phòng bị. Vốn định hôm nay mời Mộ Bắc ăn cơm để cảm ơn anh ta hôm qua đã giúp đỡ ba con anh, nhưng cũng vì nguyên nhân kia mà trì hoãn lại.
"Mộc Tiểu Quy." Mộc Nam nhìn gương mặt tương tự Mộ Bắc của Mộc Tiểu Quy, ma xui quỷ khiến lại hỏi một câu, "Con có thích Bắc Bắc không?"
"Dạ? Bắc Bắc nào cơ?" Mộc Tiểu Quy hỏi, không hiểu Mộc Nam hỏi là Mộ Bắc hay anh Mộ Bắc Bắc kia.
Lời nhóc hỏi làm cho Mộc Nam phát hiện thế mà anh cũng đã bắt chước nhóc gọi bệ hạ là Bắc Bắc rồi, không biết nếu bệ hạ nghe được sẽ có phản ứng thế nào nhỉ, theo như tính cách của anh ta thì chắc chắn sẽ nổi cáu cho xem. Nghĩ đến đây, anh không tự chủ mà mỉm cười, lại nói, "Chính là cái chú Bắc Bắc ngày hôm qua ấy."
"Thích ạ, Bắc Bắc rất đẹp trai." Mộc Tiểu Quy nói, "Đại soái, chúng ta không đi tìm Bắc Bắc chơi sao?"
"Có, rảnh thì sẽ đi." Mộc Nam sờ sờ đầu nhóc, nhìn bộ dạng vui vẻ của bánh bao khi nhắc tới Mộ Bắc, bỗng nhiên lại cảm thấy sự tình cũng không nghiêm trọng như anh nghĩ. Trước không đề cập đến chuyện Mộ Bắc có phải là cha của bánh bao hay không, chỉ cần chuyện ngày hôm qua thôi anh cũng đã phải cảm tạ đối phương rồi, hơn nữa bỏ qua chuyện kia mà nói, anh vốn dĩ cũng có cảm tình rất tốt với Mộ Bắc, nên mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.
Lúc này máy hong quần áo ngừng lại, vì quần áo không nhiều, Mộc Nam cũng không để chế độ quá lâu, nên khi anh lấy quần áo ra, nước trên đó cũng đã không còn. Lúc này Mộ Bắc Bắc chắc cũng đã tắm xong, nên anh liền cùng Mộc Tiểu Quy đi gọi nhóc đó.
Nói đến Mộ Bắc bên này, sau khi anh đưa quần áo cho Mộc Nam xong liền gọi điện cho Tô Văn Khanh, bên kia vẫn đang tắt máy, Mộ Bắc suy đoán chắc là ông ta đang trên máy bay, liền gửi cho ông ta một tin nhắn báo rằng mình đang ở cùng với Mộc nam, nếu đến Tân Thành thì tới khách sạn rồi chờ ở đó.
Gửi tin nhắn xong, Mộ Bắc ngồi trong bồn bắt đầu tắm rửa, cảm thấy tâm tình khá vi diệu, ngồi tắm trong bồn tắm của con mình có loại cảm giác gì ? Tin chắc rằng có rất nhiều người không thể biết, hiện tại phương thức đoàn tụ của một nhà ba người của anh cũng thật sự quá mức lạ lùng.
Mộ Bắc và Mộc Tiểu Quy giống nhau, đi tắm luôn có thói quen ngâm mình ở trong nước, bực bội trong lòng nhờ dòng nước ấm áp cũng từ từ thoải mái lại, dù sao tiểu chủ quán vẫn luôn có cái loại đức hạnh này, thôi thì mình đại nhân không chấp tiểu nhân vậy.
"Cốc cốc —— "
Kèm theo tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài là tiếng gọi của Mộc Nam, "Bắc Bắc tắm xong chưa? Đừng có ngâm nước lâu quá, dễ bị cảm lắm đó."
"A." Mộ Bắc giật mình, từ trong bồn tắm đứng lên, dùng khăn lau khô nước trên người, bước ra tính đi đến cửa lấy quần áo. Anh mới vừa đi được hai bước thì ngừng lại, cúi đầu nhìn thân thể trần truồng của mình, lại nhìn nhìn ra cửa phòng tắm, vừa nghĩ tới Mộc Nam đang đứng ngay sau cửa, trên mặt tránh không được nóng lên.
Loại cảm giác này giống như đang trần truồng trước mặt tiểu chủ quán, không có cảm giác an toàn, tuy rằng trước đó hai người ở trên bờ biển cũng từng gần như lõa thể, nhưng mà hiện tại bản thân đang ở trong thân xác một đứa con nít nên trên cơ bản thì không có chút ưu thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!