"Tô Văn Khanh." Mộ Bắc gọi tên ông ta rồi nói, "Tôi bị biến thành con nít."
"Cái gì?" Tô Văn Khanh vừa nghe xong, lập tức tỉnh ngủ, từ trên giường bật dậy, động tác quá mạnh nên cũng làm cho người bên cạnh tỉnh giấc. Ông nắm lấy di động, cho là mình nghe lầm nên hỏi lại lần nữa, "Bắc Bắc, cháu vừa nói cái gì?"
"Tôi bị teo nhỏ, giống như lần trước." Mộ Bắc trả lời.
"Giống như lần trước…" Tô Văn Khanh lặp lại câu nói của anh, lại hỏi "Chuyện xảy ra lúc nào, hôm qua không phải còn ổn sao, trước đó xảy ra chuyện gì à?"
"Không có, hôn mê một lúc tỉnh lại liền biến thành như vậy."
"Hôn mê một lúc." Tô Văn Khanh suy tư một chút, khi Mộ Bắc phát dục lần trước, hôn mê cũng đến ba tháng, nhưng vẫn duy trì thân thể trưởng thành. Lúc này trong thời gian ngắn đã tỉnh, vậy có phải chứng tỏ rằng các cơ quan trong cơ thể đang từng bước phát triển đến mức thành thục, hơn nữa kỳ phát dục cũng theo đó mà trở nên ngắn hơn? Nhưng mà bất kể đúng hay không, Mộ Bắc đột nhiên bị teo nhỏ lại cũng không phải là việc an toàn, nghĩ đến đây, ông lập tức hỏi, "Cháu đang ở đâu?"
"Khách sạn Mặc Đột Nhĩ."
"Cháu chờ đó, chú lập tức tới liền." Tô Văn Khanh nói xong liền cúp điện thoại, xốc chăn trên người ra định xuống giường, chân còn chưa chạm đến mặt đất đã bị một cánh tay vươn ra ôm ngang hông. Tay đối phương dùng chút lực liền kéo cả người ông ta trở lại giường, theo đó áp lên trên người ông.
"Tách——" Đèn bên giường được bật mở, phòng ngủ có chút mờ ảo đột ngột sáng lên, người đàn ông trên thân Tô Văn Khanh chống tay hai bên đầu ông ta, có chút bất mãn hỏi, "Mới sáng sớm mà em muốn đi đâu?"
"Bắc Bắc xảy ra chuyện, em muốn qua đó." Tô Văn Khanh trả lời, "Anh tránh ra coi."
Nghe được tên Mộ Bắc, người đàn ông nọ trầm mặc, giọng không vui, "Lại là Mộ Bắc, lão tử từ căn cứ mệt đến gần chết vừa trở về đã phải hết hơi vì nó điều tra mấy cái tư liệu bỏ đi đó, hiện tại mới lên giường được vài phút em lại nói là vì nó mà muốn đi?"
"Không có thời gian tranh cãi với anh, tránh ra." Trong lòng Tô Văn Khanh chỉ lo lắng đến an nguy của Mộ Bắc nên ông cũng không thèm đôi co nhiều. Đẩy người nọ ra, xoay người định xuống giường, đối phương vươn tay kéo ông lại, ông nghiêng người né tránh, cũng không thèm quay lại nhìn mà dùng khuỷu tay thúc một cái, sau đó thừa dịp đối phương tránh đi mà xuống giường.
"Tô Văn Khanh, con mẹ nó em sẽ không thật sự xem thằng tiểu thử thối kia là con trai chứ?" Người đàn ông nọ âm trầm nói, "Em có tin không, lão tử sẽ giết nó."
Tô Văn Khanh đang bước vào phòng tắm nghe vậy liền khựng lại một chút, quay đầu nhìn phía người kia, chậm rãi nói ra từng câu từng chữ, "Nó không phải con tôi, nó chính là tính mạng của tôi, đừng động đến nó, nếu không tôi sẽ giết anh trước." Dứt lời không thèm để ý đối phương vì câu nói của mình mà đen mặt, đi vào phòng tắm rửa mặt.
Từ trong phòng tắm truyền ra tiếng Tô Văn Khanh gọi người đặt vé máy bay, người đàn ông nhìn cánh cửa phòng tắm đã đóng, trong lòng nghĩ đến chuyện lúc trước Mộ Bắc phát hiện quan hệ giữa ông ta và Tô Văn Khanh, Mộ Bắc đã cảnh cáo ông nếu khiến cho Tô Văn Khanh có chút không thoải mái hay gây ra lỗi lầm gì với Tô Văn Khanh thì dù cho là lỗi nhỏ anh cũng sẽ dồn ông ta vào tình cảnh sống không bằng chết.
Người đàn ông cười xùy một tiếng, cảm thấy hai người kia thật đúng là giống nhau, đều mẹ nó làm cho người ta thấy phiền lòng.
"Ta thao, mắt không thấy tâm không phiền, vậy đi." Ông ta bực bội đập tay xuống giường một cái, nằm trở lại rồi đắp chăn lên mặt mà ngủ, miễn cho bị hai tên hỗn đản kia phiền chết.Mộ Bắc cúp điện thoại, cúi đầu nhìn nhìn cái khăn tắm quấn bên hông mình, trong lòng không ngừng phiền não, bộ dạng này không chỉ không có cách nào đi gặp vợ với con trai, ngay cả quần áo cũng không có mà mặc.
Anh kéo lê đôi dép so lớn gấp đôi chân mình đi đến bên cạnh vali, ngồi xổm xuống lôi từ trong đó ra một chiếc sơ mi, áo sơ mi bởi vì dài quá, nên đã phủ luôn qua đầu gối, mặc cái này thì khỏi cần mặc quần rồi, nói vậy chứ anh cũng chẳng có quần mà mặc.
"……" Mộ Bắc khó chịu kéo kéo cái áo rộng thùng thình trên người mình, chỉ mặc mỗi áo không mặc quần khiến anh có cảm giác như đang lỏa thể, phía dưới trống không một chút cảm giác an toàn cũng không có, những cũng không còn cách nào. Hiện tại với cái dáng người này, thì mấy cái quần lót trước kia đều mặc không được, càng miễn bàn tới quần dài.
Phải tìm ai đó đem quần áo đến mới được.
Mộ Bắc đi đến trước bàn, nhón chân cầm lấy điện thoại bàn trong phòng, bấm số gọi lễ tân.
"Chào quý khách, đây là lễ tân khách sạn, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách cần yêu cầu gì ạ?" Điện thoại truyền đến giọng nói thật ngọt ngào và lễ phép của nhân viên lễ tân.
"Đưa giúp tôi hai bộ quần áo trẻ em đến phòng 3110, đồ nam, tầm bảy tám tuổi." Mộ Bắc trả lời.
"Thật xin lỗi, cửa hàng quần áo trẻ em ở gần đây phải tám giờ mới mở cửa, hiện tại chỉ mới có bảy giờ bốn mươi, quý khách xem xem nếu lát nữa mới cho người đem lên thì có được không?" Bên kia trả lời.
"Được." Mộ Bắc cúp điện thoại.
Sau khi cúp điện thoại, người lễ tân nọ có chút nghi hoặc hỏi đồng nghiệp, "Khách ở phòng 3110 có con trai à? Tôi nhớ rõ lúc đến là một anh đẹp trai mà."
"Cũng có thể là người nhà, sao vậy?" Đồng nghiệp kia không để ý hỏi.
"Vừa rồi nghe giọng thì là một đứa con nít, bảo chúng ta đưa lên hai bộ đồ trẻ em, tôi nói tí nữa sẽ đưa lên."
"Vậy thì đến tìm quản lý hỏi thử xem, vừa lòng khách là ba chữ luôn phải đặt làm đầu, nếu mà để mất lòng khách chúng ta gánh vác không nổi đâu."
"Được, tôi lập tức đi nói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!