"Tư liệu mà cháu nhờ chú tra chú đã tra ra." Tô Văn Khanh nói, ông ta hạ giọng, mang một loại hưng phấn khó kiềm chế, "Bắc Bắc chú hỏi cháu, cháu có tin đàn ông có thể mang thai không?!"
Tô Văn Khanh vừa dứt lời, đồng tử Mộ Bắc mãnh liệt co rút, bàn tay nắm chặt di động, trong đầu xuất hiện khuôn mặt của Mộc Tiểu Quy, trước đó còn nghi hoặc không rõ nhưng giờ phút này thì đáp án giống như vỡ tung mà chui ra khỏi đầu, anh thấp giọng hỏi, "Ông có ý gì?"
"Tuy rằng tin tức có được không nhiều lắm, nhưng cháu nhờ chú tra chuyện năm năm trước đúng là không sai, chính là người kia, hơn nữa sau đó cậu ta đã mang thai, cháu có hiểu ý chú không? Cái người tên Mộc Nam kia sau khi cùng cháu lên giường thế nhưng lại mang thai!" Thanh âm Tô Văn Khanh giống như là không tin nổi, nhưng phần nhiều là kích động, nói năng có chút lộn xộn, cứ nói đi nói lại một câu, "Cậu ta mang thai, cháu có tin không?
Mẹ ơi, chú muốn điên rồi, cháu hiểu ý chú mà phải không?"
Là có ý gì?
Biểu tình trên mặt Mộ Bắc trong nháy mắt trở nên trống rỗng, có một tia mờ mịt, anh giống như hiểu lại giống như không hiểu, Mộc Nam… mang thai?
"Không chỉ như thế, chú còn điều tra được cậu ta đã sinh ra đứa bé đó! Sinh tại một bệnh viện nhi tư nhân thuộc Tân Thành, bốn năm trước, cậu ta đã sinh đứa bé đó ra."
Mộ Bắc: "……"
"Cháu có nghe chú nói gì không?" Tô Văn Khanh hít một hơi thật sâu, giọng nói kích động dần dần bình tĩnh lại, có chút khô khốc mang theo một loại cảm xúc không thể gọi tên, ông nhẹ giọng nói, "Bắc Bắc, đó là con trai của cháu, hiện giờ nó đã bốn tuổi, cháu có biết không, đứa nhỏ quả thật lớn lên giống cháu như đúc nữa."
"Con trai… tôi." Mộ Bắc thấp giọng lặp lại những lời này của ông ta, lời Tô Văn Khanh nói khiến hết thảy mờ mịt trong lòng anh bấy lâu nay tự dưng sáng tỏ, người của năm năm trước là Mộc Nam, sau khi sự việc xảy ra Mộc Nam còn mang thai, sinh ra Mộc Tiểu Quy, Mộc Tiểu Quy là con của anh.
Nói như vậy, theo như phản ứng của Mộc Nam trước đó, có khi nào ngay từ đầu Mộc Nam đã nhận ra người năm năm trước chính là anh? Nếu như vậy, tại sao Mộc Nam lại không nói gì? Chẳng lẽ là vì không muốn có bất kỳ quan hệ nào với mình nữa sao?
Nghĩ đến đây, trong tâm Mộ Bắc phút chốc trầm xuống, sức lực trên tay nắm di động lại tăng lên vài phần.
"Này, con của cháu, Bắc Bắc, cháu bây giờ không còn một mình nữa rồi." Tô Văn Khanh nói, cháu không phải là quái vật, con của cháu cũng không phải.
Mộ Bắc không nói gì nhưng Tô Văn Khanh có thể rõ ràng nghe được tiếng hít thở dồn dập của anh từ trong điện thoại truyền tới.
"Chú gửi tư liệu qua mail cho cháu, cháu tự xem đi, tư liệu liên quan tới Mộc Nam trong năm năm đều ở trong đó cả, bởi vì thời gian tương đối gấp nên chú chỉ có thể thu thập được nhiêu đó, nếu cháu còn muốn tư liệu của cậu ta từ nhỏ tới lớn, thì qua mấy ngày nữa chú sẽ gửi sau." Tô Văn Khanh nói.
"Được." Mộ Bắc cứng ngắc đáp, sau khi dừng vài giây lại nói "… Cám ơn."
Đầu bên kia điện thoại Tô Văn Khanh nghe được hai chữ này, trầm mặc đôi chút, trong trí nhớ của ông đây là lần thứ hai Mộ Bắc nói cám ơn ông, lần đầu tiên là khi ở thị trấn nhỏ vùng núi xa xôi kia ông tìm thấy anh, rồi dẫn anh đi, hai chữ này khiến ông thở dài trong lòng, nhưng mà ngoài miệng lại nói lời không đứng đắn, "Cũng không cần nói cảm ơn chú đâu, không mấy để con của cháu gọi chú đây một tiếng ông là được rồi."
"Cút đi." Mộ Bắc đen mặt, nếu Mộc Tiểu Quy gọi ông ta là ông nội, thì còn ra thể thống gì nữa.
Tô Văn Khanh cười to vài tiếng mới thay đổi đề tài, "Sức khỏe cháu sao rồi, mấy ngày nay có thấy phản ứng gì lạ không? Nếu có chuyện gì phải lập tức quay về đây đó, tuyệt đối không thể coi thường!" Tuyệt đối không thể xảy ra chuyện giống cha cháu được.
Mộ Bắc nhớ tới lúc trước khi đi bơi thì chân bị một lớp vảy bao trùm, nhưng lại trả lời, "Không có gì."
Sau khi biết rõ sự tình, anh sao có thể rời khỏi đây được chứ, bất luận thế nào, anh cũng phải làm rõ ràng mọi việc.
Vợ con anh, một người cũng không thể thiếu.
Cúp điện thoại, Mộ Bắc mở máy tính lên, lúc đi anh có mang theo laptop là vì nghĩ có khi sẽ có văn kiện quan trọng cần xử lý, nhưng không ngờ bây giờ lại có công dụng tốt như vậy, đúng là văn kiện khẩn cấp lại còn là văn kiện khẩn cấp chưa từng có nữa.
Trong quá trình chờ khởi động máy, Mộ Bắc có chút khó chịu mà vuốt vuốt lên sườn máy tính, trong đầu anh không ngừng hiện lên khuôn mặt Mộc Nam và Mộc Tiểu Quy, hình ảnh Mộc Nam dắt tay Mộc Tiểu Quy, hình ảnh Mộc Tiểu Quy cười gọi anh là Bắc Bắc.
Thời gian máy tính khởi động thật ra chỉ có tầm mười giây, nhưng làm cho Mộ Bắc cảm thấy chờ đợi rất lâu, sau khi mở máy, anh lập tức mở hòm thư lên, bởi vì quá mức hấp tấp nóng nảy, nên bấm sai mật mã. Thật vất vả mới mở được, chuột máy tính liền chuyển qua email mà Tô Văn Khanh vừa gửi tới, tay anh ngừng lại.
Rõ ràng đã biết rõ chân tướng sự việc, nhưng giờ khắc này anh vẫn có chút khẩn trương, chậm rãi hít thật sâu hai lần, anh mới từ từ mở ra email kia.
Tên: Mộc Nam
xxx
xxxx
Người thân: Mộc Tiểu Kha (con trai)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!