Sau khi xuống lầu, mấy người Mộc Nam đi đến chỗ để xe, khi đang đi, Mộc Tiểu Quy đột nhiên quay đầu lại phất tay với Mộ Bắc đang theo sau nhóc, hô to, "Chú ơi, vừa nãy chú thiệt là đẹp trai nha ~ "
Mộ Bắc có chút lạc lõng nhìn hai cha con Mộc Nam sánh bước, khi đi xuống lầu, anh luôn chú mục mà nhìn Mộc Tiểu Quy đang được Mộc Nam dắt tay. Bỗng nhiên đứa nhỏ kia quay đầu nhìn anh cười, làm cho anh theo bản năng mà khựng lại, hơi sững sờ mà nhìn khuôn mặt tươi cười của Mộc Tiểu Quy. Trên gương mặt nhỏ nhắn kia còn chi chít vết thương cùng băng cá nhân, da trên khóe miệng cũng bị rách, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến nụ cười xán lạn của nhóc, sạch sẽ thuần khiết đến mức làm người ta hoảng hốt.
Mộc Nam cũng bị tiếng gọi của Mộc Tiểu Quy làm cho hoảng sợ, cúi đầu chỉ thấy đôi mắt long lanh trong suốt của nhóc nhìn Mộ Bắc, bất giác anh khẽ bật cười, buông tay bánh bao, xoa xoa mớ tóc xoăn trên đầu nhóc, cười nói, "Vậy đại soái của con không đẹp trai sao?"
"Đại soái uy vũ ~" Mộc Tiểu Quy chân chó mà nói, Trình Duệ ở một bên cũng gật gật đầu, "Đều rất bảnh."
"Chân chó vừa thôi." Mộc Nam cười cười mắng một tiếng, kỳ thật anh cũng cảm thấy vừa rồi Mộ Bắc rất đẹp trai, chỉ với biểu cảm đơn giản cũng khiến người ta sợ run. Nghĩ đến đây, anh nhớ tới câu nói cuối cùng lúc nãy của Mộ Bắc, liền nhìn về phía Mộ Bắc hỏi, "Mộ Bắc, anh biết Tô tổng mà bọn họ vừa nói đến sao?"
Nghe thấy Mộc Nam hỏi, Mộ Bắc thu hồi ánh mắt chuyển qua người anh, "Biết."
"Bọn họ…" Mộc Nam chần chờ một chút, không biết có nên nói hay không, tuy rằng chuyện này là làm vì bánh bao nhà mình, nhưng từ tình huống vừa rồi cho thấy, quan hệ giữa Mộ Bắc và công ty Bất động sản Thuyết Ái 123 rất đặc biệt, ông Tôn kia là nhân viên của công ty đó, nếu Mộ Bắc muốn xử lý đối phương thì mình hình như cũng không có quyền hỏi gì cả.
"Không có gì đâu, tôi biết chừng mực." Mộ Bắc hiểu Mộc Nam đang băn khoăn điều gì.
Mộc Nam thấy Mộ Bắc nói vậy thì cũng không nói gì thêm, anh không phải người khi xảy ra chuyện chỉ cần người ta nói tiếng xin lỗi thì có thể xem như không có chuyện gì, giống như Mộ Bắc đã nói bất kể là ai cũng đều phải chịu trách nhiệm với lời nói của chính mình.
Nghĩ đến đây tâm trạng Mộc Nam cũng thả lỏng hơn, không nghĩ thêm về chuyện này nữa, anh nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ ăn trưa liền nói, "Chúng ta đi ăn cơm thôi, đồ ăn trong khu nông trại này làm cũng được lắm."
Mộ Bắc gật gật đầu, không có ý kiến gì, khẽ ừ một tiếng để cho Mộc Nam dẫn đường, lúc này Mộc Tiểu Quy lại phất phất tay với Mộ Bắc, cười hì hì nói, "Chú ơi, con dẫn chú đi nhé ~ "
Mộc Tiểu Quy cong lên khóe mắt, cười tủm tỉm mà hướng anh ngoắc ngoắc, khiến cho trái tim Mộ Bắc giống như bị cái gì đó đánh trúng, cái cảm giác này thật là kỳ diệu, lại kèm theo loại cảm xúc khiến không biết tên. Cho tới giờ, anh coi như cũng không thích bọn con nít cho lắm, hiện tại lại đối với Mộc Tiểu Quy này có một loại cảm xúc không rõ ràng, khựng lại vài giây, Mộ Bắc nhẹ giọng trả lời, "Được."
Mộc Nam thầm kinh ngạc nhìn bánh bao đang chủ động đến dắt tay Mộ Bắc, lôi kéo anh ta đi ra ngoài, hành động này rõ ràng khác với tính cách của nhóc trước nay, khiến cho Mộc Nam cảm thấy kỳ lạ, nhóc con nhà anh mặt dù rất háo sắc, nhưng cũng không phải ai cũng dụ được nhóc, Hàn Dực Dương với Trần Tấn Châu chính là ví dụ điển hình. Hai người kia vì muốn có được sự yêu thích của Mộc Tiểu Quy mà đã giở ra không biết bao nhiêu công phu, thế mà lúc này Mộc Tiểu Quy lại chủ động thân thiết với Mộ Bắc, khiến anh cảm thấy có chút quái dị.
Nhìn hai người một lớn một nhỏ tóc vàng xoăn xoăn đi phía trước, Mộc Nam nghĩ đến lần trước ở trên máy bay Mộc Tiểu Quy thích gần gũi với người thanh niên kia, cái người tên gọi Sở Tô kia cũng tóc xoăn, chẳng lẽ là vì nguyên nhân này? Mộc Tiểu Quy rất thích mấy người tóc xoăn? Mộc Nam cúi đầu nhìn Trình Duệ bên cạnh mình, một đầu tóc thẳng mềm mại của bé so với suy đoán của anh là hoàn toàn trái ngược!
Mộ Bắc cúi người để Mộc Tiểu Quy dắt tay mình đi về phía trước, chênh lệch chiều cao của hai người quá lớn, Mộc Tiểu Quy chỉ có thể kiểng chân lên nắm lấy ngón tay anh.
Bàn tay nhóc con này thật ấm, mang theo một loại cảm giác mềm mềm nộn nộn, cả cái tay nhỏ đến không thể nào nhỏ hơn, vừa nãy ngay khi Mộc Tiểu Quy nắm chặt tay anh, trong lòng anh lại nảy sinh một loại rung động không thể tả xiết.
Chẳng lẽ là vì gặp đồng loại? Một mình anh sống nhiều năm như vậy cuối cùng cũng gặp đồng loại như Mộc Tiểu Quy, chắc có lẽ là vì vậy đi. Mộ Bắc trong lòng thầm nghĩ, dừng bước lại xoay người liền bế Mộc Tiểu Quy lên.
Mộc Tiểu Quy đột nhiên hai chân rời khỏi mặt đất, sợ tới mức vội vàng ôm lấy cổ Mộ Bắc.
"Để chú bế con, con lùn quá." Mộ Bắc ôm Mộc Tiểu Quy vào trong ngực, đây là lần đầu tiên anh ôm con nít, chỉ cảm thấy thằng bé trong ngực rất nhẹ lại mềm mềm, tư thế có chút không quá tự nhiên nhưng mà tốt xấu gì cũng bế được con nhà người ta.
Nếu lúc này Tô Văn Khanh ở đây, ông ta nhất định sẽ kinh ngạc đến ngây người, Mộ Bắc cho tới nay rất không thể cùng người ta thân cận, đừng nói chi tiếp xúc thân thể, đối với người không quen anh liền sẽ có cảm giác không muốn gần, bây giờ lại chủ động đi bế một đứa bé.
"Phốc." Mộc Nam nghe xong lời Mộ Bắc nói nhịn không được bật cười nhìn Trình Duệ hỏi, "Duệ Duệ có muốn chú Nam bế không?"
Trình Duệ lắc đầu tỏ vẻ không cần, bé so với Mộc Tiểu Quy còn cao hơn.
Lùn chính là vết thương chí mạng của Mộc bánh bao, thế nhưng mà lại bị Mộ Bắc dẫm trúng lập tức liền cảm thấy không vui, ôm lại cổ Mộ Bắc phản bác, "Ai lùn a, nói ai lùn chứ, con đây chỉ là không được cao thôi."
"Nói con lùn đó." Mộc Nam ở bên cạnh bổ cho một đao, "Duệ Duệ so với con còn cao hơn ấy."
"Hừ." Mộc Tiểu Quy nghe xong liền khó chịu xoay đầu sang một bên, cũng không thèm so đo với hai người kia nữa, Trình Duệ so với nhóc cao hơn, ngẫm lại đã thấy rất mất mặt rồi, vợ bé nhỏ sao lại có thể cao hơn mình cơ chứ!
Mộc Nam thấy nhóc làm mình làm mẩy cũng không trêu chọc nhóc thêm nữa, dù sao một hồi nhóc cũng sẽ quên mất thôi, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ Mộ Bắc ôm Mộc Tiểu Quy, anh lại càng cảm thấy hai người giống nhau.
Đến quán cơm trong nông trại, bốn người tùy ý tìm vị trí ngồi, Mộ Bắc khi ôm Mộc Tiểu Quy đi vào thì đặt nhóc ngồi ngay bên cạnh mình, Mộc Nam thì cùng với Trình Duệ ngồi ở đối diện hai người.
"Miệng vết thương còn đau không?" Gọi đồ ăn xong, Mộc Nam nhìn hai đứa trẻ xót xa, hỏi thăm bọn nó.
"Đau a." Ở đây không có người ngoài, nên Mộc Tiểu Quy cũng không cần phải gồng thêm, nhìn Mộc Nam gật gật đầu, trên mu bàn tay đang nắm cái chén của nhóc cũng có một vết thương nhỏ. Trình Duệ ngồi một bên cũng gật gật đầu, nhưng mà bé cũng không kể rằng lúc nãy khi đánh người mình đã dùng lực quá lớn, nên tay cũng có chút đau.
"Tối nay về sẽ mang hai đứa đi kiểm tra lại một lần, cố chịu đau một chút nha." Mộc Nam nói, nhìn mấy vết thương của hai đứa nhỏ, trong lòng đau nhói, nhưng mà chuyện cần nói cũng phải nói, anh nghiêm túc nhìn hai đứa, "Về sau không thể tùy tiện đánh nhau, bất kể là ai đúng ai sai, cũng không thể chỉ dựa vào vũ lực mà giải quyết vấn đề, có chuyện gì thì cũng phải nói cho ba biết trước, các con bây giờ còn quá nhỏ, có rất nhiều chuyện chính mình cũng không thể giải quyết được, có hiểu không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!