Ông Tôn từ trong nội thành tất tả chạy tới, mới vừa gõ cửa đã bị người nhảy vào lòng khóc òa lên làm cho hoảng sợ, vươn tay đỡ lấy vợ an ủi, "Đừng khóc, đừng khóc, làm sao vậy?" Vừa mới dứt lời thì Tôn Điền Kiệt đứng một bên cũng khóc ầm lên mà lao tới ôm đùi ông ta, "Ô ô ô ô… ba ba, có người ăn hiếp con! Mộc Tiểu Kha kia, nó đánh con!! Ba mau đánh nó cho con đi, ô ô…"
Ông Tôn vừa cúi đầu liền nhìn thấy trên mặt con trai đầy những vết bầm xanh xanh tím tím, trong lòng giật thót, vội ngồi xổm xuống đặt tay lên vai con trai hỏi, "Có chuyện gì vậy, sao lại bị thương nghiêm trọng thế này?"
Hôm nay công ty ông vừa mở một hạng mục mới, đúng lúc ông ta phải đi đến công trường thi công để kiểm tra, đến nơi chưa bao lâu đã nhận được điện thoại từ vợ mình, nói rằng con trai đi cắm trại bị người ta đánh, bị thương rất nghiêm trọng, bảo ông lập tức tới ngay. Ông ta vừa nghe thế, liền từ công trường trực tiếp lái xe chạy tới đây, vợ ông ta bình thường khi nói chuyện thì thường hay làm quá, ông cứ cho rằng chỉ là do con trai mình đùa nghịch nên bị vài vết thương, không ngờ hiện tại xem xét đúng thật là bị thương không nhẹ.
"Cũng không phải, bác sĩ nói mấy vết thương này chỉ là bên ngoài, có bị nội thương hay không thì phải đến bệnh viện làm xét nghiệm và chụp CT mới biết được, không chừng có khi bên trong đã bị thương rất nặng cũng không biết!"
Bà Lưu ở bên cạnh thêm mắm thêm muối, chỉ sợ thiên hạ không loạn, "Ông xã, ông phải làm chủ cho con trai mình đó, nó chỉ là muốn đến đây tham gia cắm trại thôi thế mà lại bị đánh tới nông nỗi này, một đám học sinh không phân biệt tốt xấu đã nhào vào đánh con mình, vậy thì sau này ông bảo tôi làm sao có thể nhẫn tâm mà đưa con trai mình đến đây học được chứ, nếu mà lại xảy ra chuyện gì, tôi cũng không muốn sống mà!!"
Mấy lời này của bà ta làm cho mọi người ở đây một trận đau đầu, rõ ràng trước đó bác sĩ cũng nói tất cả đều là bị thương ngoài da, ngoại trừ bị đau tí xíu thì cũng không phải vấn đề gì. Nếu phụ huynh có lo lắng thì có thể dẫn con mình đến bệnh viện lớn kiểm tra lại, cái này sao đến miệng bà ta thì thành ra thương thế vô cùng nghiêm trọng rồi, hơn nữa cái gì gọi là không phân tốt xấu liền tùy tiện đánh người?
Năng lực đảo trắng thành đen, uốn lưỡi không xương của bà ta quả thật khiến người ta phải tán thưởng, quả là cực phẩm.
Mộc Nam với Mộ Bắc cũng không nói gì, tùy ý bà ta xướng tuồng, nếu đã quyết định là không hòa giải, vậy thì để bà ta náo loạn một chút cũng tốt.
Nhưng ông Tôn lại biết rõ tính tình vợ mình, cũng hiểu rõ tính cách nghịch ngợm hay gây sự của con trai, cho nên không hoàn toàn tin lời vợ nói, chỉ đưa tay vỗ vỗ lên vai hai người, an ủi bọn họ.
"Xin chào ông Tôn, tôi là chủ nhiệm lớp của Tôn Điền Kiệt, Trần Mẫn Chi." Trần Mẫn Chi đối với dáng vẻ hồ ngôn loạn ngữ đảo trời thành đất kia của bà Lưu vẫn chịu không được, cô bước lên trước một bước nhìn ông Tôn mà nói, "Tôi nghĩ chuyện này phải để tôi kể lại tường tận với ông một chút, lý do Tôn Điền Kiệt cùng với Mộc Tiểu Kha xảy ra xung đột chính là vì…"
"Lão Tôn ông đừng có nghe người phụ nữ này nói bậy! Cô ta một lòng thiên vị bọn nhóc kia, hoàn toàn không để ý tới sống chết của con chúng ta, vừa rồi cô ta còn đe dọa tiểu Kiệt nữa!" Bà Lưu ra sức ngăn lời của Trần Mẫn Chi, muốn cản cô đem sự việc đã xảy ra kể lại cho ông Tôn.
"Bà cứ im lặng đã." Không ngờ ông Tôn lại nhìn bà ta quát nhẹ một câu, khiến bà ta phải im miệng, sau đó ông nhìn về phía Trần Mẫn Chi ra vẻ xin lỗi nói, "Cô Trần thật ngại quá, vợ tôi có chút kích động, xin cô đừng để ý, phiền cô kể lại cho tôi mọi chuyện đi."
Trần Mẫn Chi trước đó cũng từng gặp qua ông Tôn, ấn tượng của cô đối với người này coi như cũng khá tốt, đối phương không giống như bà vợ không biết phân thị phi, cho nên vừa nghe ông ta nói vậy, liền nghiêng người để ông ta nhìn thấy Mộc Nam ngồi phía sau, để hai người làm quen nhau.
Ông Tôn bảo vợ dẫn Tôn Điền Kiệt sang ngồi một bên, sau đó bước qua cùng Mộc Nam chào hỏi.
Mộc Nam cũng không phải là người khó nói chuyện gì, thấy thái độ của đối phương không giống như bà Lưu cố tình gây sự, cũng đứng lên bắt tay với ông ta, coi như chào hỏi.
Ông Tôn sau đó nhìn tới Mộ Bắc ngồi ở một bên, đang định lên tiếng chào, chợt nhìn thấy gương mặt của Mộ Bắc thì hơi hơi sửng sốt, lập tức cảm thấy có chút nhìn quen mắt, chỉ là nhất thời không nghĩ ra là đã gặp ở đâu mà thôi, tuy nhiên ông ta vẫn đưa tay về phía anh.
Mộ Bắc cúi đầu chơi điện thoại, tỏ ra không nhìn thấy tay ông ta, đầu cũng không ngẩng lên.
Tay ông Tôn dừng lại vài giây, trên mặt hiện lên một tia ngượng ngùng, nhưng ông ta đã rất nhanh đem cảm xúc đó giấu đi, thấy Mộ Bắc không có ý định bắt tay với mình nên ông rút tay lại, lúc này mới hỏi Trần Mẫn Chi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trần Mẫn Chi đơn giản kể lại mọi chuyện với ông ta một lần, ông Tôn càng nghe lại càng nhíu mày, ông ta bởi vì công việc bận rộn, con trai luôn là giao cho vợ chăm sóc, bởi vì là con một nên hai người không khỏi nuông chiều thằng bé. Chỉ là không nghĩ đến vợ ông lại chiều nó đến mức phải trái đúng sai cũng không phân biệt được, lập tức không khỏi quay đầu lại liếc bà ta một cái, những lời mắng chửi kia của con trai, há lại là lời lẽ của đứa trẻ bốn năm tuổi nói sao!
Đến mức này thì chính là do cách nuông chiều quá độ của bà ta cùng với cách nói chuyện không biết phân nặng nhẹ trước mặt con trẻ.
Bà Lưu bị trừng đến rụt cổ, cúi đầu giả bộ không thấy, ôm con trai ngồi một bên.
Mộc Nam ở bên nghe những gì Trần Mẫn Chi kể lại cho ông ta, chờ nhìn xem đối phương sẽ giải quyết như thế nào.
Ông Tôn sau khi nghe xong sự việc đã diễn ra, gật gật đầu, sau đó ông ta nhìn về phía Mộc Tiểu Quy và Trình Duệ đang ngồi bên cạnh Mộc Nam, cười hòa ái với chúng rồi lên tiếng, "Hai đứa chính là Mộc Tiểu Kha và Trình Duệ phải không?"
Mộc Tiểu Quy cùng Trình Duệ cũng không rõ ông ta muốn gì, nhưng vẫn gật gật đầu chào lớn, "Cháu chào ông."
"Chào các cháu." Ông Tôn nghe hai đứa nhỏ lễ phép chào hỏi, trong lòng thở dài, đây là chênh lệch a, con trai của mình ngoại trừ khóc nháo cái gì cũng không biết, nhìn một cái là thấy rõ chênh lệch gia giáo rồi.
Bất kể là ai bị thương nặng hơn thì người gây sự đầu tiên vẫn là con trai ông, ông âm thầm lắc đầu, nhìn Mộc Nam nói, "Cậu Mộc, trước tiên tôi đối với hành vi vô lễ của con trai mình nói với anh một câu xin lỗi, đây đều là do tôi dạy dỗ không nghiêm."
Mộc Nam nghe được lời ông ta thì có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới đối phương lại nhanh chóng thừa nhận rằng con trai mình sai, anh thoáng nhíu mày chờ ông ta tiếp tục nói, nhưng mà lúc này bà Lưu lại đứng lên kêu la.
"Lão Tôn ông nói bậy bạ gì đó? Sao ông lại phải xin lỗi! Muốn xin lỗi thì cũng phải là bọn họ mới đúng, ông không được mềm mỏng với đám người này! Con trai ông bị thương nặng như thế này, cho dù có ra tòa chúng ta cũng là người có lý, ông…"
"Bà câm miệng cho tôi!" Ông Tôn quay đầu quát vợ một tiếng, cảm thấy rõ ràng người đàn bà này không hiểu mình tí nào, "Nhìn xem bà đã đem con trai chiều hư đến mức nào rồi, bà còn dám lên tiếng? Câm miệng ngay cho tôi."
"Tôi vì sao lại phải câm miệng? Tôi kêu ông tới cũng không phải là để ông nhận sai!" Bà Lưu thấy chồng mình chẳng những không nói giúp mà còn trước mặt người ngoài quát mắng bà ta, nhất thời cảm thấy ngay cả một chút mặt mũi cũng không còn, cũng không thèm quan tâm là đang làm trò cười cho người ta xem liền cứ thế mà mắng, "Ông có còn là đàn ông không vậy!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!