"Tôi có nuôi một con lừa đến bây giờ cũng không nỡ cưỡi, có một ngày tâm tình tốt đẹp tôi liền cưỡi nó ra chợ, trong tay tôi cầm cây roi nhỏ, trong lòng tôi đắc ý dâng trào ~ "
Sáng hôm sau, khi còn đang say ngủ thì Mộc Nam bị tiếng điện thoại đặt trên tủ đầu giường đánh thức, là tiếng chuông bài hát thiếu nhi của Mộc Tiểu Quy, anh mở to mắt, ngáp một cái, vươn tay cầm lấy điện thoại di động, nhìn tên trên đó là Trần Mẫn Chi, giáo viên chủ nhiệm của Mộc Tiểu Quy.
Hoạt động cắm trại của Mộc Tiểu Quy với bọn họ đến tận trưa mới xong, trước đó thầy cô đã thông báo cho phụ huynh là buổi chiều năm giờ mới đến trường đón con cái, giờ cũng chưa tới mười giờ sáng mà cô giáo đã gọi cho anh khiến anh không khỏi sửng sốt, chẳng lẽ buổi cắm trại kết thúc sớm sao?
Mộc Nam bắt máy, "Chào, Cô Trần."
"Xin chào anh Mộc, xin lỗi đã quấy rầy anh. Là như vậy, Mộc Tiểu Kha ở trang trại xảy ra một chút chuyện, anh có tiện đến đây một chút không?"
"Cái gì???" Vốn dĩ Mộc Nam đang ngáp ngủ bị lời nói của đối phương làm cho tỉnh táo, anh ngồi bật dậy vội vàng hỏi lại, "Đã xảy ra chuyện gì? Mộc Tiểu Quy xảy ra chuyện? Nó có sao không?" Dưới tình thế cấp bách, anh liền gọi luôn biệt danh của Mộc Tiểu Quy.
"Xin anh đừng kích động, lúc sáng Mộc Tiểu Kha cùng bạn học xảy ra chút xung đột, là vì đánh nhau nên cả hai bên đều bị thương, hiện tại…"
Bị thương? Mộc Nam cả kinh, vội hỏi, "Mộc Tiểu Quy thế nào? Bị thương có nghiêm trọng không, giờ mọi người ở đâu?!!"
"Chúng tôi đang ở trong nông trại, phụ huynh của cậu bé kia cũng đang ở đây, nếu tiện thì mong anh tới đây một chuyến và cả Trình Duệ cũng bị thương, nhưng mà nghĩ đến gia cảnh của Trình Duệ hiện giờ cũng không thể gọi báo cho bà ngoại của em ấy được." Trần Mẫn Chi nói.
"Tôi sẽ lập tức đến ngay, tạm thời đừng báo cho bà ngoại của Trình Duệ, bà lão cũng không có cách nào chạy đến, việc này để tôi xử lý là được rồi." Mộc Nam dặn dò cô giáo một vài câu, vừa cúp điện thoại liền nhanh chóng rời giường, đi đến phòng tắm tùy tiện rửa ráy một chút, sau đó anh lấy hành lý lung tung nhét hết vào rồi đến phòng cách vách gõ cửa gọi Mộ Bắc.
Khi Mộ Bắc vừa mở cửa ra hiển nhiên cũng là lúc anh vừa tỉnh ngủ, tóc tai rối bù xù, mở cửa nhìn thấy vali trên tay Mộc thì Nam sửng sốt, "Anh đi đâu vậy?"
"Con tôi xảy ra chuyện, hiện tại tôi phải qua đó, đến chào anh một tiếng, thật xin lỗi không thể cùng…" Mộc Nam vội vàng nói, còn chưa xong thì đã bị Mộ Bắc cắt ngang.
"Tôi cùng đi với anh." Mộ Bắc nói, nếu Mộc Nam đi rồi vậy anh ở đây cũng chẳng có chuyện gì làm, liền bảo, "Chờ tôi vài phút lập tức sẽ xong ngay, trước tiên anh xuống lấy xe đi, đứng trước cửa đợi tôi." Nói xong cũng không chờ Mộc Nam trả lời liền xoay người đi vào phòng.
Mộc Nam thấy anh đã đi vào phòng, cũng không kéo dài thêm, nói một câu,"Tôi đi trả phòng, gặp dưới lầu." Dứt lời liền bước về hướng thang máy.
Khi Mộ Bắc thu dọn đồ xong xuống lầu, vừa vặn nhìn thấy Mộc Nam lái xe đứng ngay cửa khách sạn, anh bước nhanh qua, mới vừa tới bên cạnh xe cửa phó lái liền được mở ra.
Mộc Nam mở cửa xong, rút tay lại liền nói với Mộ Bắc, "Lên xe." Thanh âm của anh có chút vội vàng, tay còn lại nắm lên bánh lái không ngừng chà xát, một loạt động tác này biểu thị anh đang rất sốt ruột.
Mộ Bắc biết anh đang lo lắng cho con mình, không nói hai lời lập tức ngồi vào trong xe, đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng, Mộc Nam liền nhanh chóng nổ máy rời đi, tốc độ rất nhanh mà cũng chẳng còn trầm ổn lúc trước.
Sau khi ra khỏi khu du lịch lên đường quốc lộ, chân đạp ga của Mộc Nam không những không thả lỏng, ngược lại lại càng đạp mạnh hơn, tốc độ xe cùng với biên độ động tác của anh càng ngày càng tăng cao, cho tất cả những xe phía trước đều hít khói.
Anh khẩn trương mím chặt môi, sắc mặt có chút căng thẳng, chỉ hy vọng có thể lập tức đến bên cạnh Mộc Tiểu Quy ngay. Tuy rằng dựa vào ngữ khí của Trần Mẫn Chi lúc nãy, Mộc Tiểu Quy có lẽ không xảy ra chuyện lớn gì, nhưng vừa nghĩ tới chuyện Mộc Tiểu Quy bị thương, không quản có bị nặng hay không, anh đều không thể nào bình tĩnh được.
Trần Mẫn Chi không nói cụ thể là vì sao lại có xung đột, chỉ bảo anh đến trước rồi tính.
Nhưng Mộc Nam rất hiểu, con trai anh không phải là kẻ chủ động gây sự, nó tuy rằng nghịch ngợm, nhưng cũng biết chuyện gì nên chuyện gì không. Nếu như mà không có nguyên nhân gì, anh tin chắc rằng Mộc Tiểu Quy sẽ không động thủ với người ta mà cái gọi là nguyên nhân kia Mộc Nam đại khái cũng có thể đoán được rồi.
Dù Mộc Tiểu Quy nhìn như có vẻ rất kiên cường, nhưng trong lòng nó lại có một điểm yếu không cho phép ai đụng vào, đó chính là người mẹ mà nó chưa bao giờ gặp mặt.
Anh đoán rằng sự việc lần này nhiều ít cũng có liên hệ tới chuyện này, bởi vì trước đây cũng đã từng xảy ra sự việc tương tự.
Mộc Tiểu Quy trước đây không phải học ở nhà trẻ Dục Anh, một năm trước anh mới chuyển nó đến Dục Anh, mà nguyên nhân dẫn đến việc chuyển trường chính là vì xung đột với bạn học.
Lần đó, giáo viên của Mộc Tiểu Quy cũng giống như Trần Mẫn Chi bây giờ, gọi điện yêu cầu anh đến trường một chuyến, giải quyết xong sự việc hôm đó, anh mang theo Mộc Tiểu Quy lấm lem bùn đất trở về nhà.
Nghe giáo viên lúc đó của Mộc Tiểu Quy nói, từ đầu tới cuối Mộc Tiểu Quy một chữ cũng không nói gì, thậm chí cùng bạn học đánh nhau tới bị thương cũng không khóc một tiếng. Nhưng khi anh mang Mộc Tiểu Quy về nhà, lúc tắm rửa cho nó, Mộc Tiểu Quy liền ghé đầu vào bồn tắm không ngừng chảy nước mắt, không hề khóc ra tiếng nhưng nước mắt rơi không ngừng, hình ảnh đó khiến trong lòng anh đau đớn không tả được.
Đó cũng là lần đầu tiên Mộc Tiểu Quy cố chấp bức hỏi anh về mẹ của mình, có phải giống như bạn học nói, mẹ nó đã chết rồi.
Cũng là lúc đó anh đã nói dối Mộc Tiểu Quy rằng mẹ nhóc vì ngại nghèo khổ nên đã bỏ hai cha con mà đi.
Sau đó Mộc Tiểu Quy nói muốn chuyển trường, anh không nói hai lời liền đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!