Chương 23: (Vô Đề)

Mộ Bắc rõ ràng chú ý tới vẻ say đắm cùng kinh diễm trong mắt Mộc Nam, nhân lúc không ai để ý mà nâng lên khóe môi. Anh tiến đến, ngừng lại trước mặt người đối diện, hơi hơi cúi người tới gần khuôn mặt Mộc Nam, chậm rãi từng chữ một, "Anh không những phóng túng, mà còn rất háo sắc nữa."

Gì chứ?!!

Giọng điệu trào phúng của Mộ Bắc hoàn hảo kéo Mộc Nam ra khỏi sự cám dỗ của sắc đẹp khi nãy, vừa lúc anh hoàn hồn lại thì gương mặt Mộ Bắc đã lù lù ngay trước mặt. Khoảng cách giữa hai người hiện giờ không đến mười centimet, anh có thể nhìn thấy thực rõ ràng từng sợi mi cong dài cùng ánh nhìn sâu xa không đọc được cảm xúc bên trong đôi mắt. Khoảng cách nguy hiểm này khiến trái tim anh lập tức điên cuồng co thắt.

Cái loại rối loạn cảm xúc đột ngột thế này làm anh hốt hoảng, vội vàng đưa tay đẩy mặt đối phương ra, phản bác, "Là ai phóng túng, là ai háo sắc cơ? Chứ không phải có người không rên lên tiếng nào mà đã cởi quần hả?"

Mộ Bắc đứng thẳng lên, đưa mắt khinh bỉ nhìn tay chủ quán nào đó đang giấu đầu hở đuôi, chất vấn "Anh ra biển đi bơi, trước khi cởi quần đùi thì sẽ nói lời chào hỏi xin phép ai đó sao?" Cái nhìn kia mang đậm ý tứ "anh biến thái à", khiến Mộc Nam không nói thêm gì được.

Bệ hạ nói vô cùng chính xác, hình như đúng là như vậy, nhưng cẩn thận suy nghĩ thì lại thấy nó là lạ ở chỗ nào ấy.

Mà thôi không nghĩ nữa, cũng không phải chuyện gì ghê gớm lắm. Mộc Nam lắc lắc đầu, đi qua nhặt áo sơ mi cùng quần đi biển vừa nãy Mộ Bắc tùy tay ném lung tung lên, nhìn Mộ Bắc nói, "Anh chờ tôi một chút, tôi đem quần áo qua kia để cho gọn gàng." Mộc Nam chỉ chỉ phần bờ biển có khoảng trống cạnh đó, bên kia có tảng đá, vừa vặn có thể dùng để đặt quần áo, tránh thủy triều lên lại cuốn mất đi.

Mộ Bắc đang đứng trên mấy phiến đá ngầm nhìn ra biển, nghe anh nói cũng không quay đầu, chỉ đưa tay vẫy vẫy, tỏ vẻ mình đã nghe.

Mộc Nam cầm quần áo Mộ Bắc qua để trên phiến đá cao, rồi thuận tiện cởi luôn quần áo trên người mình xuống. Anh đưa lưng về phía biển, hoàn toàn không hay biết khi anh vừa bắt đầu tuột bớt đồ ra, Mộ Bắc vốn dĩ đang ngắm biển đã quay lại từ lúc nào, nhìn về phía anh. Động tác của anh toàn bộ đều rơi vào trong mắt đối phương không sót một cử động nhỏ nào.

Thắt lưng tiểu chủ quán thật nhỏ. Trong lòng Mộ Bắc thầm nghĩ.

Một giây trước khi Mộc Nam vừa thay đồ xong, ai kia lập tức quay đầu tiếp tục nhìn biển, giống như cái kẻ vừa rồi nhìn chằm chằm Mộc Nam thay đồ hoàn toàn không phải là anh vậy.

"Mộ Bắc." Mộc Nam đi tới gọi anh, khi anh quay sang thấy Mộc Nam đang chỉ về phía một chỗ nào gần đó, "Chúng ta đi qua bên kia đi, bên này đá ngầm tương đối nhiều, bơi không vui."

Mộ Bắc từ trên tảng đá đi xuống, cùng Mộc Nam đi qua một chỗ tương đối nông hơn, bờ nước bên này còn có một ít cát.

"Mỗi lần đến đây, đều cảm thấy tâm tình thật dễ chịu." Mộc Nam đưa chân dậm dậm mặt cát dưới chân, lòng bàn chân truyền đến xúc cảm ma sát mềm mại. Nước biển ấm áp đánh nhẹ vào mắt cá, sau đó lại rút đi, lưu lại một cảm giác ướt át thú vị. Gió biển đầy hơi nóng thổi đến mang theo vị mặn của muối, anh hít một hơi thật sâu, nhìn ra mặt biển mệnh mong phía trước, trong lòng thật thoải mái, cơ thể dần thả lỏng.

Ánh sáng phản chiếu trên biển khi mặt trời sắp lặn thật diệu kỳ, từng mảng sáng dập dìu trên sóng nước, loang theo từng cơn từng cơn sóng biển đánh nhẹ vào bờ. Phía xa mênh mông vô tận là đường chân trời, hình thành nên một giao tuyến hoàn mỹ giữa bầu trời màu cam cùng mặt biển xa mù xanh lơ làm cho lòng người muôn trùng choáng ngợp.

"Cảm giác thế nào, có phải là rất đẹp không?" Mộc Nam quay đầu lại hỏi Mộ Bắc.

"Ừm." Mộ Bắc đáp lời, cùng Mộc Nam đứng chung một chỗ, lẳng lặng ngắm nhìn mặt biển xa xa. Dù khó lòng nhận thấy nhưng biểu hiện của anh lúc này so với bình thường vô thức trở nên dịu dàng. Không biết là do được ở cạnh Mộc Nam, hay vì được đến với biển cả, cái loại xúc cảm của sự gắn bó thiết tha, thân thuộc này làm cho anh có cảm giác rất an tâm. Tựa như anh là một phần của khung cảnh này, thuộc về tất cả những điều này vậy.

Những lúc nước biển đánh vào chân, anh cảm nhận rất rõ sinh mệnh tràn trề của biển cả, dồi dào, mạnh mẽ, và sôi nổi.

Mộ Bắc chậm rãi nhắm mắt lại, khóe miệng hơi hơi cong lên, đây chính là cảm giác về nhà, anh trong lòng thầm nghĩ.

"Chúng ta…" Mộc Nam quay đầu lại nhìn Mộ Bắc, bắt gặp nụ cười nhè nhẹ trên môi anh ta, lời nói đến bên miệng bỗng dưng ngừng lại. Anh đột nhiên cảm thấy nụ cười của đối phương trong trẻo đến lạ kỳ, làm cho đáy lòng anh giống như có điều gì đó vừa bị đánh vỡ.

"Bịch bịch ——" Trái tim lại truyền đến những nhịp đập bất thường, Mộc Nam đột nhiên cảm thấy có chút phiền muộn.

"Cái gì?" Nghe Mộc Nam nói gì đó, Mộ Bắc mở mắt ra nhìn về phía anh.

"Không có gì." Mộc Nam lặng lẽ trấn an trái tim bé nhỏ của mình, tỏ ra thật bình thường, dời mắt sang phía khác, "Chúng ta đi bơi đi." Nói xong liền hướng mình xuống phía làn nước, để nước biển ngập tới đầu gối rồi dần dần hòa mình vào khối nước sâu thẳm.

Mộ Bắc thấy anh đã trầm cả người xuống biển, cũng theo anh len mình dưới lớp sóng cồn, nhắm hướng Mộc Nam mà bơi đến.

Không rõ là ai bắt đầu trước, hai người sải tay một hồi thì lại thành thi bơi, anh trước tôi sau, tôi trước anh sau cứ vậy mà tranh nhau.

Mộc Nam tự nhận khả năng bơi lội của mình cũng không tệ, hồi còn học đại học cũng nằm trong câu lạc bộ bơi của trường. Thế mà so với Mộ Bắc thì hoàn toàn so không nổi. Thân thể mạnh mẽ của đối phương trong nước giống như kình ngư, nhất cử nhất động vô cùng tự nhiên và tao nhã.

Bơi được một lúc, hai người ngừng lại, cùng thả người ngồi trên bãi cát nhỏ. Mấy lọn tóc xoăn ướt đẫm của Mộ Bắc dán lên chân mày, từng giọt từng giọt nước theo đường mày trượt xuống. Trong luồng sáng yếu ớt từ ánh tà dương phản chiếu lên gương mặt anh làm cho nó trở nên nhợt nhạt hơn đôi chút, thế nhưng lại làm mê muội lòng người đến không rời mắt được.

"Nhìn gì vậy?" Chú ý ánh mắt của Mộc Nam, Mộ Bắc quay sang nhìn anh.

"Không có gì, chỉ là cảm thấy anh bơi rất đẹp." Mộc Nam chân thành nói.

Mộ Bắc nghe vậy nhẹ cong cong môi dưới, đối với lời ca ngợi của tiểu chủ quán tỏ vẻ khá vừa lòng, "Còn muốn bơi nữa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!