"Anh có con sao?" Mộ Bắc khó khăn nặn ra từng chữ một.
"Ừm, có." Mộc Nam đáp, nhắc đến Mộc Tiểu Quy ánh mắt anh liền trở nên nhu hòa, mang theo ý cười nhè nhẹ.
"Là một nhóc quỷ đã đến tuổi đi nhà trẻ rồi."
Khi nói những lời này, anh cũng không chú ý tới tay Mộ Bắc đang siết cái thìa ngày một chặt. Một cơn cuồng phong tạt ngang qua đáy mắt anh ta sâu không thấy đáy.
"Con ruột sao?" Mộ Bắc rũ bỏ bộ dáng suy tư, không để cho Mộc Nam nhìn thấy màng nước mỏng manh đang đột ngột bao phủ mắt mình, nhẹ giọng hỏi.
"Đương nhiên." Mộc Nam không rõ vì sao tự dưng Mộ Bắc lại hỏi như vậy nhưng vẫn trả lời anh. Mộc Tiểu Quy vốn dĩ là con ruột của anh, không chỉ là con ruột, mà còn do chính anh mang nặng đẻ đau mà có nữa kìa.
Sau khi nghe Mộc Nam trả lời câu kia, Mộ Bắc không hỏi gì nữa, cũng chẳng còn muốn ăn thêm gì. Anh chỉ cúi đầu trầm mặc suy tư, không biết suy nghĩ điều gì.
Mộc Nam bị vẻ khác thường của Mộ Bắc làm cho khó hiểu. Anh hồi tưởng lại khoảng thời gian trưa giờ hai người cạnh nhau, hết thảy đều không cảm thấy có gì sai sót. Hơn nữa vừa rồi thoạt nhìn tâm tình Mộ Bắc cũng không tồi, bây giờ tự nhiên lại mang dáng vẻ kia khiến Mộc Nam không khỏi cảm thấy kỳ quái.
"Anh…" Mộc Nam đang định hỏi Mộ Bắc có vấn đề gì, đối phương lại đột nhiên ngẩng đầu. Tầm mắt hai người thẳng tắp gặp nhau. Không biết có phải là do ảo giác, anh cảm thấy lúc này mắt Mộ Bắc đặc biệt xanh. Không phải màu xanh dịu trong suốt như bình thường, mà giống như đang mang một lực áp bức vô hình nào đó, trở nên sẫm hơn. Loại thay đổi này càng làm sâu sắc thêm phần khí thế đang tỏa ra từ người Mộ Bắc.
Trong đôi mắt đó dường như không có chút cảm xúc nào nhưng không hiểu tại sao lại khiến anh có cảm giác áp bách kỳ lạ, lời nói đến bên miệng lại không thể nói ra được.
Mộ Bắc gắt gao nhìn chằm chằm Mộc Nam, đối diện với anh, trên mặt Mộ Bắc không có nét biểu cảm gì, thậm chí cả hàng lông mày cũng không nhăn lại tí nào. Nhưng nếu có Tô Văn Khanh ở đây, ông ta nhất định biết rõ lúc này anh đang cật lực áp chế tâm tư của mình, cố gắng bình tĩnh lại.
"Anh, đã kết hôn sao?" Giằng co một hồi, Mộ Bắc mới quay đầu, không tiếp tục nhìn Mộc Nam, thấp giọng hỏi.
"A?" Mộc Nam sửng sốt một chút, hiển nhiên không kịp phản ứng. Mộ Bắc nãy giờ trầm mặc lại đột nhiên hỏi câu này.
"Tôi hỏi, anh đã kết hôn rồi sao?" Mộ Bắc quay đầu lại nhìn anh, bắt đầu có chút tức giận hỏi lại.
"Chưa kết hôn."
Lần này đến phiên Mộ Bắc sửng sốt, anh kinh ngạc nhìn Mộc Nam, dừng vài giây mới hỏi, "Vậy đứa bé kia…"
"Chưa lập gia đình mà có con, sinh ra thì nó sống với tôi." Mộc Nam đơn giản giải thích.
Chưa hề kết hôn, chưa lập gia đình mà đã có con, nghĩa là anh ta bây giờ đang độc thân. Ý thức được ý tứ trong câu nói của Mộc Nam, màn đen trong mắt Mộ Bắc dịu lại, dần dần khôi phục màu xanh lam trong suốt tuyệt đẹp ban đầu. Tâm tình anh cũng tốt lên, lại tiếp tục ăn cái bánh pudding lúc nãy, còn không quên nói, "Nhất định là anh rất lãng."
Mộc Nam: "……" Rất lãng là cái ý quỷ gì!!
Thấy Mộ Bắc lại một lần nữa dùng thìa múc cái bánh pudding trà xanh của mình, Mộc Nam lập tức vươn tay qua lấy lại. Nhìn cái thìa của Mộ Bắc khựng lại trong không trung, cùng với ánh mắt di động theo chiếc pudding trên tay mình, anh không khỏi sảng khoái trong lòng.
"…" Mộ Bắc nhìn khuôn mặt đắc thắng của Mộc Nam, khẽ hừ một tiếng, đem mớ bánh ngọt gom lại bên cạnh mình, ra chiều anh không cho tôi ăn, tôi cũng không thiếu cái để ăn.
Mộc Nam nhìn bộ dáng này của anh, không kềm được mà bật cười. Anh cảm thấy hành vi của mình hình như có chút ấu trĩ, nhưng mà loại cảm giác này lại rất tốt. Cùng ở một chỗ với bệ hạ không ngờ lại nhẹ nhàng thoải mái như vậy, thành ra cuối cùng một người vốn dĩ không thích đồ ngọt như anh lại thấy bánh pudding hôm nay cũng không đến nỗi tệ.
"Ngày mai khi nào thì xuất phát?" Mộc Nam tiếp tục ăn phần còn lại của cái pudding, lên tiếng.
"Anh sắp xếp đi." Mộ Bắc tùy hứng.
Mộc Nam suy xét một chút rồi trả lời, "Buổi trưa ngày mai đi. Ngày mai tôi định đưa con trai đến chỗ cắm trại." Anh tính sẽ đưa Mộc Tiểu Quy đến nơi cắm trại trước. Tuy rằng trường học muốn bồi dưỡng năng lực tự lập của học sinh, nhưng vì nhà trường muốn để cho gia đình yên tâm, nên đã yêu cầu phụ huynh cùng đi. Người nhà sẽ đưa các bé tới, xem các bé được sắp xếp ổn định chỗ ăn ở xong rồi mới về.
"Được." Đối với sắp xếp của Mộc Nam, Mộ Bắc không có ý kiến gì.
Sau khi ăn bánh xong, hai người liền rời khỏi tiệm. Còn cách thời gian tan học của Mộc Tiểu Quy đến mấy chục phút, Mộc Nam tính đến nhà bà Thẩm một chuyến. Vào khoảng thời gian này bà Thẩm đang chuẩn bị đi giao thức ăn cho người ta, anh đến giờ này đúng lúc có thể giúp bà cụ đi giao hang. Sau đó hai người có thể cùng đi đón bánh bao với Trình Duệ.
Cùng Mộ Bắc nói chuyện trên trời dưới đất sau đó hẹn sẽ liên hệ sau, Mộc Nam liền băng qua đường, tiến về bãi đỗ xe phía bên kia, bởi vì trong đường dành riêng cho người đi bộ không thể đỗ xe được. Mộ Bắc đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng người đàn ông đang sải bước kia một lúc rồi mới xoay người hướng về khách sạn.
Trở lại khách sạn, ngay lập tức Mộ Bắc gọi cho Tô Văn Khanh. Vừa bấm phím gọi, Tô Văn Khanh bên kia lập tức bắt máy. Theo đó liền truyền đến điệu cười khiếm nhã của đối phương.
"Ha lô Bắc Bắc, đến biển chơi vui không? Trở về biển rộng cảm giác thoải mái không? Có phải là không khống chế được mà để cho cái đuôi lộ ra luôn rồi phải không? ~ "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!