Mộc Nam vừa chạm phải đôi mắt người kia liền ngơ ngẩn cả người, vì đôi mắt của người nọ, vì mái tóc xoăn vàng, và còn khuôn mặt nhìn khá quen thuộc. Anh thậm chí còn có cảm tưởng bản thân đang nhìn thấy Mộc Tiểu Quy nhà anh khi đã trưởng thành, nhưng đương nhiên là không phải. Mới ngày hôm qua tên hỗn đản nhà anh vẫn còn đang phơi chim nhỏ cùng mông trần đi dạo khắp nhà mà.
Hơn nữa khi anh nhìn đến đối phương lại có một loại tâm trạng khó hiểu và quái dị, không thể nói rõ là gì, chỉ biết đó không phải là chán ghét. Nhưng nhìn cái người có khuôn mặt tương tự Mộc Tiểu Quy kia, trong lòng anh vẫn không kềm được mà có chút đề phòng.
"Mộ Bắc."
Đối phương thấy anh ngây ngốc nhìn mình chằm chằm, liền lên tiếng mở lời. Mộc Nam lúc này mới kịp phản ứng, thì ra anh ta chính là vị bệ hạ ung thư tay Mộ Bắc kia.
Thế mà lại là vị bệ hạ ung thư tay kia ư?! Mộc Nam kinh ngạc một chút, anh ta vốn dĩ không phải là một tên gấu con.
Anh nhớ rõ địa chỉ của Mộ Bắc, cách Tân Thành hai tỉnh. Nghĩ đến khoảng cách giữa hai tỉnh khiến suy nghĩ có chút trầm lại. Anh tỏ ý xin lỗi mà nói với Mộ Bắc, "Bệ hạ chào ngài, tôi là Mộc Nam, chủ quán của "Phủ nguyên soái"." Sau khi nói xong anh do dự một chút, vẫn là cầm lòng không được bèn hỏi, "Anh… trước kia đã tới Tân Thành bao giờ chưa?"
Mộc Nam cứ cho rằng phòng bị trong lòng anh che giấu rất tốt, không hề nghĩ rằng chút xíu biểu tình trên mặt anh cũng đều rơi vào trong mắt Mộ Bắc, bao quát đến cả chút nhíu mày kinh ngạc kia của Mộc Nam cũng không thể thoát khỏi. Chú ý tới những biểu cảm kia của anh, Mộ Bắc giật mình, cảm thấy khả năng Mộc Nam chính là người kia là rất lớn. Nếu thật là anh ta, có lẽ người này đối với những chuyện xảy ra lúc đó so với bản thân mình sẽ càng có ấn tượng sâu sắc hơn.
Nghĩ đến đây, anh bất động thanh sắc mà trả lời, "Chưa từng."
Chưa từng sao? Mộc Nam như có điều suy nghĩ mà trầm tư một chút, lại hỏi, "Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?". Khi anh nói những lời này ánh mắt vô cùng gắt gao quan sát Mộ Bắc, muốn từ trên mặt anh ta bắt lấy dù chỉ một tia nhỏ thông tin gì đó có liên quan tới suy đoán của chính mình. Nói thật anh đối với lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn đó cũng không có nhiều ấn tượng.
Với việc Mộ Bắc có phải là người năm đó hay không cũng không chắc chắn được, chỉ bằng việc đối phương với Mộc Tiểu Quy có bộ dáng tương tự mà phỏng đoán thôi.
Mộ Bắc nghe vậy nhíu mày, cười cười, "Phương pháp tiếp cận người khác của anh thật quá bạo dạng đó."
Mộc Nam: "……"
Bên cạnh truyền đến tiếng cười khẽ của một nhân viên, hiển nhiên là đã nghe thấy mấy lời độc mồm kia của Mộ Bắc. Mộc Nam không còn lời nào để nói chỉ biết liếc nhìn đối phương một cái, người nọ liền làm bộ cái gì cũng không biết lơ đễnh đi ngang qua. Sau khi đi còn hướng Mộc Nam làm hành động "ông chủ cố lên". Mộc Nam đỡ trán, lão tử thật không phải là muốn tiếp cận người ta a!
Còn có, vì sao tự dưng lại có cảm giác nếu phản bác lại câu trên thì tên bệ hạ hư tay này đảm bảo sẽ nói với anh câu "không nên gàn dở" chứ!!
"Không muốn làm ăn nữa sao?" thấy anh không nói gì, Mộ Bắc lên tiếng.
Nhìn phản ứng của Mộ Bắc không giống như đang nói dối, anh ta tựa hồ cũng không cần phải nói dối.
Nếu đối phương nói là chưa từng ghé qua Tân Thành, Mộc Nam cảm thấy có lẽ là do chính mình suy nghĩ quá nhiều cũng nên. Trên đời người giống nhau không ít, người trông tương tự Mộc Tiểu Quy cũng không phải không có. Cũng giống như cái người lần trước cùng Mộc Tiểu Quy gặp trên máy bay tên Sở Tô kia chẳng hạn, tóc xoăn tự nhiên nhìn cũng không khác là bao. Hiện tại cùng lắm chỉ là một người càng giống bánh bao hơn thôi, đâu có trùng hợp đến vậy chứ.
Tốt nhất là không phải. Mộc Nam trong lòng thầm nghĩ.
Nghĩ như vậy đề phòng trong lòng anh đối với Mộ Bắc cũng giảm đi chút ít, nụ cười lại càng sâu thêm, nhìn Mộ Bắc mà chìa tay phải ra, lần nữa nói, "Tôi tên là Mộc Nam."
Khi Mộc Nam cười rộ lên bên má trái có một cái lúm đồng tiền ẩn hiện, tỏ vẻ đặc biệt thân thiết ôn hòa. Mộ Bắc nhìn chằm chằm nụ cười kia của anh, ngẩn người hai giây, sau đó lập tức duỗi tay ra, vươn tay nắm lấy tay của anh, "Tôi tên là Mộ Bắc."
"Thật xin lỗi." Mộc Nam gật gật đầu, rút tay về, "Để anh phải đợi lâu rồi?"
"Ừ." Mộ Bắc thu tay lại, tại một nơi mà Mộc Nam không thể nhìn thấy, anh nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay nơi hai người chạm vào nhau vừa rồi, giống như trên đó còn vương lại hơi ấm từ Mộc Nam vậy. Động tác tuy rằng mang theo quyến luyến, trên mặt lại không có bất kỳ biểu cảm nào, ngược lại có chút ghét bỏ mà nói, "Anh thật sự là quá chậm."
Chắc là vì cái câu làm thành dấu hiệu nhận biết trước kia của Mộ Bắc "Không cần gọi tôi là thân, chúng ta không quen." đã khắc sâu ấn tượng đầu tiên về Mộ Bắc trong lòng Mộc Nam. Nên Mộc Nam rất khó hiểu, không biết tại sao lại cảm thấy, bộ dạng này của Mộ Bắc thực sự lại rất phù hợp với tưởng tượng của anh về anh ta. Hơn nữa tổng cảm giác bệ hạ này còn là một tên thổ hào, lắm tiền nhiều đất, câu tiếp theo của anh ta sẽ là "Ngươi dám bắt trẫm phải chờ lâu như vậy, trẫm sẽ phanh thây người ra làm vạn mảnh". Nghĩ đến đây anh nhịn không được mà nhoẻn cười, lúm đồng tiền trên má lại hiện lên càng sâu hơn. Vừa cười vừa giải thích, "Vừa nãy tôi bị kẹt xe. Không thì như vầy đi, một hồi ngài nhắm được sản phẩm nào thì sẽ giảm giá cho ngài nha."
Cười đến thật phóng túng a. Mộ Bắc trong lòng bất mãn mà thầm nghĩ, hừ nhẹ một câu, "Không cần dùng kính ngữ."
"Được." Mộc Nam trả lời liền hỏi tiếp, "Vậy anh tìm được đồ muốn mua sao?"
Nghe Mộc Nam hỏi ý mình, Mộ Bắc đầu tiên là nghĩ đến bức tượng gỗ lúc nãy anh nhìn thấy, tuy nhiên cái đó lại là hàng không bán. Trong lòng anh tuy rằng rất thích, nhưng cũng không tiện mở miệng, tùy hứng đáp, "Vẫn chưa."
"Vậy có thứ gì anh đang muốn mua không?" Mộc Nam lại hỏi, suy nghĩ có lẽ Mộ Bắc muốn anh đề cử một vài sản phẩm.
"Một bộ ly đĩa." Mộ Bắc thuận miệng nói hai đồ vật trước đây anh định mua.
"Ly uống cà phê, hay vẫn là bộ ấm chén uống trà?" Mộc Nam hỏi.
"Cả hai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!