Mộc Nam không nghĩ tới vừa sáng sớm online đã nhận được tin nhắn từ vị bệ hạ kia. Nhìn thấy thời gian gửi tin là tối hôm qua, anh trước cứ nghĩ rằng đối phương khi nói đến Tân Thành thuận đường sẽ đến cửa hàng thật của "Phủ nguyên soái" chỉ là tùy tiện nói đùa. Ai ngờ đối phương lại thật sự đến, còn nói trước cho anh nữa chứ.
Bắc đế bệ hạ: Tôi đã đến Tân Thành, anh có thời gian thì ngày mai chúng ta đi dạo cửa hàng thi thể của anh một chút.
Chỉ là tay đánh chữ của đối phương trước sau như một vẫn khiến anh có chút xấu hổ, đến tham quan cửa hàng thi thể của anh nghĩa là cái quỷ gì!! Mộc Nam yên lặng đỡ trán, một trận bất đắc dĩ, làm sao mà lại nghe kỳ quái đến vậy chứ!
Mộc đại soái: Cửa hàng thi thể thật sự là không có. Hiện tại chủ quán đang trong thời kỳ thanh xuân tươi trẻ. Là một nhân tài anh tuấn, bảnh bao lịch thiệp, là một người đàn ông phong độ, khỏe mạnh. Chiếu theo thể trạng hiện tại mà nói, phỏng chừng có thể sống lâu đến trăm tuổi. Bệ hạ làm ơn buông tha đi.
Đối phương hình như không online, Mộc Nam cũng không thèm để ý, nhắn tin xong liền lập tức tắt cửa sổ trò chuyện. Từ ngày đối phương nhận được hàng tới nay cũng đã qua mười ngày, Mộc Nam hôm nay nhìn thấy tin nhắn của đối phương mới nhớ tới. Lúc trước vì vội vàng lo chuyện thi công của tiệm bánh ngọt, nên lời bình xác nhận đã nhận hàng của người nọ cũng chưa hề đọc qua. Còn việc đáp lại lời bình luận khen ngợi của đối phương vì cũng chưa xem lời bình đó nốt nên vẫn chưa làm.
Hiện tại nghĩ tới, Mộc Nam liền mở ra xem. Nào biết sau khi nhìn thấy lời bình kia thì anh cả người đều khó chịu!!
Tên vật phẩm: LY radio kỷ niệm
Màu sắc phân loại: màu đen
Người mua: Bắc đế bệ hạ
Bình luận: Đã nhận được hàng, hàng dùng rất tốt, chỉ là chủ quán có chút gàn dở.
Chỉ là chủ quán có chút gàn dở…
Chủ quán có chút gàn dở…
Có chút gàn dở…
Gàn dở…
Tê liệt, ai gàn dở chứ!!! Ai gàn dở với anh ta? Ai là kẻ không muốn dấu chấm mà muốn dấu ngã? Ai không chịu im lặng mà đòi "moa moa taz" chứ?!!
Mộc Nam quả thực muốn đánh người mà!! Con cái nhà ai mà thiếu đánh thế này a!! Không còn mặt mũi mà!!! Không phải bảo chủ quán gàn dở sao, tôi gàn dở cho anh xem!
Mộc Nam lần thứ hai mở cửa sổ trò chuyện cùng Mộ Bắc lên, lần nữa gửi qua một tin nhắn.
Mộc đại soái: Không nghĩ tới bệ hạ thật sự sẽ đến~ Vi thần có cảm giác kích động rất vi diệu~ Thời gian ngày hôm nay của vi thần đều sẽ dành cho bệ hạ~ Bệ hạ không cần phải hẹn trước đâu! Sẽ chờ ngài mà ~~ [biểu tình hôn gió]
Sau khi gửi xong tin nhắn, Mộc Nam suy nghĩ một chút lại gửi thêm một câu.
Mộc đại soái: Moa moa taz~ [biểu tình hôn gió]
Sau khi gửi xong tin nhắn Mộc Nam không nhịn được mà cười, vì hành vi này của mình mà cảm thấy buồn cười. Thế mà anh lại cùng một người chưa bao giờ gặp mặt đấu khẩu. Lại nói có lẽ đối phương không chừng thật sự giống như mình nghĩ chỉ là một con gấu con. Chính mình cũng làm ba người ta rồi, thế mà lại cùng một đứa trẻ cãi cọ làm gì chứ.
Chỉ là, nghĩ thì nghĩ vậy nhưng anh cũng thật sự muốn biết, một người mà ngay cả chữ "thân" xưng hô đại chúng như vậy mà cũng cảm thấy không quen. Thì khi nhìn thấy mấy cái tin nhắn "gàn dở" như vậy của anh sẽ có phản ứng như thế nào, phỏng chừng chắc sẽ rất vui đây.
Nghĩ như vậy, tâm tình Mộc Nam khó có được mà tốt lên mấy phần. Khi làm việc cũng cảm thấy khoan khoái hơn rất nhiều, đang mong chờ tin nhắn hồi đáp từ đối phương.
Bị ký ức kia của năm năm trước làm phiền nên ngủ không ngon, thật vất vả đến rạng sáng mới đi vào giấc ngủ được. Một chút trầm tĩnh khiến anh ngủ một mạch tới hơn mười giờ sáng, chờ đến khi anh nhìn thấy tin nhắn từ Mộc Nam thì anh đang ngồi trong nhà hàng của khách sạn chuẩn bị ăn trưa rồi.
Nếu như không có gì ngoài ý muốn, hành trình hôm nay của anh là muốn đến "Phủ nguyên soái" xem qua một lần. Chỉ là ngày hôm qua nhắn tin cho chủ quán nhưng không nhận được hồi đáp. Nghĩ đến đây, anh dùng di động mở tài khoản Taobao ra, nhưng anh không nghĩ tới vừa kết nối đã nhật được ngay tin nhắn trả lời từ phía chủ quán.
Quả như Mộc Nam suy nghĩ, Mộ Bắc khi nhìn thấy tin nhắn kia của anh thì cả người đều không tốt!
Mộc đại soái: Không nghĩ tới bệ hạ thật sự sẽ đến~ Vi thần có cảm giác kích động rất vi diệu~ Thời gian ngày hôm nay của vi thần đều sẽ dành cho bệ hạ~ Bệ hạ thỉnh không cần phải hẹn trước đâu! Sẽ chờ ngài mà~~ [biểu tình hôn gió]
Mộc đại soái: Moa moa taz ~[ biểu tình hôn gió]
"Hộc! Khụ khụ khụ!!!" Vừa uống một ngụm nước thì Mộ Bắc nhìn thấy tin trả lời đó. Thiếu chút nữa vì đám tin nhắn gàn dở của vị chủ quán kia mà phun hết nước ra, may mà anh phản ứng kịp nên đã nuốt hết nước vào. Có điều chính vì thế nên anh mới bị sặc, vội vàng nghiêng đầu qua một bên đưa tay che miệng, mãnh liệt ho khụ khụ.
Vốn dĩ người lớn lên vô cùng đẹp trai như Mộ Bắc từ khi vừa tiến vào sảnh liền trở thành tiêu điểm của tất cả khách nữ trong nhà hàng. Vừa ngồi xuống đã có vô số ánh mắt cực nóng bỏng phóng tới người anh, nhận ra hình như anh đến nhà hàng chỉ có một mình, thậm chí có không ít người rục rịch như muốn tiến đến. Vừa nhìn thấy dáng vẻ anh bị sặc nước như thế, vài khách nữ đã đứng ngồi không yên, dịch ghế dựa ra sau đang tính đi qua giúp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!