Mộ Bắc thấy Tề Tiểu Mễ không còn nhìn chằm chằm vào mặt mình nữa, mới thoáng chút hài lòng. Quay đầu nhìn tủ để bánh ngọt ở gần quầy thu ngân, lại phát hiện vài tầng trên đó đều trống không. Chỉ thấy ở trên ngăn cao nhất của tủ có một cái bánh ngọt hai miếng kẹp lại màu xanh nho nhỏ.
Anh hướng mắt nhìn tất cả các quầy để bánh trong tiệm, nhận ra đại bộ phận tủ để bánh đều trống không, chỉ còn lại một hai ngăn tủ còn vài cái bánh mì.
Mộ Bắc thu hồi ánh mắt, nhìn Tề Tiểu Mễ đang đứng trong quầy thu ngân nói, "Tôi muốn mua bánh ngọt."
"Ngại quá, tất cả bánh ngọt trong tiệm chúng tôi hôm nay đều đã bán hết rồi." Tề Tiểu Mễ ra chiều áy náy.
"Cái này thì sao?" Mộ Bắc vươn tay chỉ vào một chiếc bánh bông lan trà xanh phủ dừa.
Theo động tác của anh, Tề Tiểu Mễ trước tiên là nhìn vào ngón tay trắng nõn thon dài đó. Trên đầu ngón tay, móng tay được cắt tỉa rất gọn gàng, toàn bộ tay có vẻ rất sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, xương ngón tay chia đốt rõ ràng, chỉ có thể mô tả là thon dài rắn rỏi thôi.
Có người nói, những người đàn ông có đôi tay thon dài xinh đẹp đa phần đều có diện mạo không tồi. Tuy rằng câu nói kia không hẳn là tuyệt đối, nhưng những lời này dùng ở trên người Mộ Bắc là vô cùng thích hợp.
"Thật xin lỗi, cái bánh này đã có khách đặt trước rồi ạ." Tề Tiểu Mễ nói. Cái bánh mà Mộ Bắc chỉ kia chính là cái mà hôm nay Hàn Dực Dương mới nghiên cứu ra, anh ta tổng cộng làm bốn cái để lại cho Mộc Nam với Mộc Tiểu Quy, đây là cái cuối cùng trong số đó.
Mộ Bắc sau khi nghe xong trong mắt liền hiện lên một tia thất vọng. Anh nhìn sách hướng dẫn du lịch của Tân Thành trên tay, trong đó có nói đây chính là cửa hàng bánh ngọt nổi tiếng nhất nơi đây. Trước kia anh cũng chưa từng tới đây, lần này vừa xuống máy bay, đến khách sạn để đồ đạc thì liền chạy ngay đến tiệm bánh. Không nghĩ tới rằng tới chậm một bước, cái bánh cuối cùng trong tiệm cũng đã bị người ta đặt trước rồi.
Tề Tiểu Mễ luôn trộm quan sát anh cũng nhận thấy trong mắt anh có một tầng mất mát. Người trước mắt thoạt nhìn còn rất trẻ, nhìn dáng vẻ của anh phỏng chừng còn đang học đại học. Có lẽ so với mình có khi còn nhỏ tuổi hơn, hơn nữa lớn lên lại rất cao to đẹp trai, làm cho chân tay Tề Tiểu Mễ loạng choạng không biết phải làm sao, thiếu chút nữa nhịn không được mà bộc phát tình mẫu tử ra rồi.
Mộ Bắc nhìn vào chiếc bánh ngọt trong ngăn tủ kia. Chiếc bánh ước chừng dài năm mươi centimet, có hình tam giác, trên mặt có một ít hoa văn rất tinh xảo, xung quanh có mấy khối socola vị trà xanh vây quanh. Cái bánh có hai miếng kẹp lại với nhau đều màu xanh chắc chắn là vị trà xanh. Hai miếng ghép lại với nhau thoạt nhìn có vẻ ngon nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy béo ngậy.
Chỉ là nhìn nó thôi đã có thể mơ hồ cảm nhận một mùi thơm ngọt dịu nhẹ nhàng phảng phất rồi, thực sự khiến cho ruột gan anh ngứa ngáy.
Chỉ tiếc nó đã là của người khác rồi.
Khống chế sự yêu thích đồ ngọt trong lòng, Mộ Bắc quyết định quay người sang chỗ khác, không thèm nhìn cái bánh ngọt ngon lành đầy ma lực kia nữa. Anh quyết định ngày mai sẽ quay lại đây sớm, ngay khi anh xoay người rời đi, thì bên cạnh chân truyền đến một thanh âm trong trẻo, "Chị Tiểu Mễ!"
Mộ Bắc theo phản xạ cúi nhìn đến nơi phát ra thanh âm kia, nhìn thấy một đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đứng bên cạnh chân của mình, ngửa đầu lên gọi người đang đứng trong quầy thu ngân Tề Tiểu Mễ.
Đứa nhóc trông thật thấp, ở góc độ của anh nhìn xuống vừa vặn chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc. Cũng bởi vì ở góc độ này, ánh mắt màu xanh lam của đứa nhỏ vừa vặn lọt vào đôi mắt màu xanh lam đồng dạng như thế của anh, khiến anh trong nháy mắt thất thần.
"Chị Tiểu Mễ, giúp em đổi thành vị việt quất đi~" Mộc Tiểu Quy giơ một hộp sữa chua nhỏ lên, kiểng chân nói chuyện cùng Tề Tiểu Mễ bên trong quầy thu ngân. Cái quầy đó so với nhóc thì cao hơn một chút, nên nếu nhóc đứng đó mà không nói lời nào, Tề Tiểu Mễ đứng bên trong cũng không thể biết nhóc đang ở ngoài. Chỉ có thể thấy một bàn tay nho nhỏ cùng với một hộp sữa chua đang đong đưa mà thôi.
Sau khi Mộ Bắc lấy lại tinh thần, toàn bộ ánh mắt vẫn luôn ở trên người Mộc Tiểu Quy. Tóc nhóc con là tóc xoăn, mắt màu xanh lam, thậm chí cả khuôn mặt non nớt chưa trưởng thành kia cũng khiến anh cảm thấy vô cùng quen mắt. Nhưng đó cũng không phải là điểm mấu chốt, trọng điểm chính là trên người đứa trẻ này mang đến cho anh một cảm ứng quen thuộc nào đó. Cùng với đó là cảm giác thân thiết không biết tên, người luôn khó tiếp xúc với người lạ như anh, lúc này trong lòng lại có một loại xúc động muốn đi đến chạm chạm vào má đứa trẻ.
Ánh mắt Mộ Bắc chậm rãi trở nên sâu thẳm, đôi con ngươi xanh lam sâu không thấy đáy, nhìn Mộc Tiểu Quy mang theo ánh mắt tìm tòi nghiên cứu rất hàm súc.
Mộc Tiểu Quy không hề để ý đến ánh mắt của Mộ Bắc, nhóc vẫn đang tiếp tục giơ hộp sữa chua lên cho Tề Tiểu Mễ.
Sau khi Tề Tiểu Mễ nghe được tiếng của Mộc Tiểu Quy, định nghiêng người về trước cầm lấy hộp sữa chua trong tay nhóc. Nhưng khi quay lại nhìn thấy Mộc Tiểu Quy thì đột nhiên có phần sửng sốt. Cái cảm giác quen thuộc vừa rồi khi lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Bắc trong nháy mắt quay trở lại, cô nhịn không được mà nhìn qua nhìn lại Mộ Bắc cùng Mộc Tiểu Quy.
Cuối cùng cô cũng dừng lại trên người Mộc Tiểu Quy, trong lòng thầm nghĩ nguyên do chính là vì như thế a.
"Chị Tiểu Mễ?" Mộc Tiểu Quy hướng cô vẫy vẫy tay, đem sữa chua đặt trên mặt bàn quầy thu ngân.
Tề Tiểu Mễ bị tiếng gọi của nhóc làm tỉnh lại, chú ý đến Mộ Bắc. Bởi vì ánh mắt đánh giá của cô, mà anh cũng như có điều suy nghĩ nhìn về phía cô. Vội vàng thu hồi ánh mắt đánh giá đối với hai người, tâm tình hỗn độn của cô lần thứ hai trở lại bình thường, xoay chuyển 180 độ, trong đầu vô số ý nghĩ xẹt qua. Đương nhiên ở trên mặt thì lại bất động thanh sắc.
Cô cầm lấy hũ sữa chua trên mặt bàn, cười hỏi Mộc Tiểu Quy, "Tiểu Quy ngoại trừ sữa chua thì em còn cần gì nữa không?"
"Tạm thời thì không cần gì ạ." Mộc Tiểu Quy lắc đầu.
Tiểu Quy? Mộ Bắc nhíu mày, tên thật sự là khó nghe, chắc là từ một người cha không có văn hóa nào đó đặt cho.
"Vậy ba em với ông chủ có cần dùng gì thêm không?" Tề Tiểu Mễ lại hỏi.
"Cũng không cần gì đâu ạ." Mộc Tiểu Quy đáp.
Tề Tiểu Mễ sau khi nghe xong thì giúp nhóc đổi vị sữa chua việt quất, thuận tay xoa xoa đỉnh đầu nhóc, cười nói, "Có cần thêm gì thì tìm chị nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!