Chương 10: (Vô Đề)

Mấy ngày nay Mộc Nam đã đem các sản phẩm trong cửa hàng sắp xếp lại một lần, chờ đến khi mọi thứ đã được xếp lại theo đúng quy định của mình, tài khoản mạng đang để treo truyền đến âm báo tin nhắn.

"Leng keng —— "

Hôm nay, vì sắp xếp lại sản phẩm, cho nên phàm là tin nhắn gửi đến của khách hàng anh đều chuyển hết cho người khác xử lý. Hiện tại vừa ngơi tay, anh nhìn đến thời gian chỉ mới ba giờ chiều, cũng không vội ra ngoài cho lắm, anh liền mở ô tin nhắn lên.

Không nghĩ tới người gửi tin nhắn đến cho anh lại là vị Bệ hạ ba trợn lần trước mua máy hát của anh, tính thử thời gian thì hôm nay máy hát và radio cũng đã đến tay tên Bệ hạ này rồi.

Bắc đế bệ hạ: Chủ quán có đó không?

Mộc đại soái: Có đây, bệ hạ. [biểu tình mỉm cười]

Bắc đế bệ hạ: Đã nhận được hàng.

Nhìn thấy chủ quán lần này không gọi mình là thân nữa, Mộ Bắc tỏ vẻ thật vừa lòng, tiết tấu đánh chữ cũng khoan thai hơn rất nhiều.

Mộc đại soái: Tốt rồi, bệ hạ có hài lòng với sản phẩm đó không?

Bắc đế bệ hạ: Rất được.

Mộc đại soái: Tốt quá, cám ơn bệ hạ, đã phiền ngài xác nhận việc nhận hàng rồi a, 5 sao khen ngợi + theo dõi + để lại lời bình luận có thể đem lại cho cửa hàng thêm mười nhân dân tệ đó nha ~

Bắc đế bệ hạ: Tôi không thiếu tiền.

Lại tỏ ra lắm tiền!!! Kẻ có thể ở trong khu biệt thự Giang Xuyên khẳng định là không thiếu tiền rồi!

Mộc Nam nghiến răng, một bên cảm thấy tên này tỏ ra cường hào như vậy thật sự khiến người khác muốn đánh hắn, một bên lại cảm thấy là bởi vì có kẻ cường hào như vậy, lượng tiêu thụ của cửa hàng nhà anh mới có thể tăng lên, cho nên là bệ hạ à, mời ngài cứ tiếp tục khoe tiền đi! Vì thế anh dùng bốn chữ mà Mộc Tiểu Quy thường xuyên treo trên miệng nhắn qua cho đối phương.

Mộc đại soái: Bệ hạ uy vũ!

Bốn chữ này thật rõ ràng là muốn lấy lòng Mộ Bắc, khóe miệng anh cong lên. Suy cho cùng cảm thấy chủ quán này đúng là cũng rất biết điều, cho nên liền gửi qua cho chủ quán một lời bình tốt đẹp.

Bắc đế bệ hạ: Anh đã thành khẩn yêu cầu như vậy thì tôi sẽ đưa cho anh một lời bình thật tốt.

Mộc đại soái: Tạ bệ hạ ~

Mộ Bắc mở ra trang chủ Taobao cá nhân của mình, nhấn vào ô đã nhận hàng, sau đó cho 5 sao khen ngợi, về phần theo dõi, anh vừa nãy đã thêm người ta vào danh sách bạn thân cũng xem như là theo dõi rồi.

Bắc đế bệ hạ: Xong rồi.

Mộc đại soái: Được.

Bắc đế bệ hạ: Dấu ngã đâu?

Mộc Nam đang định nhìn bình luận người nọ vừa để lại, đối phương lại gửi qua một tin nhắn, anh sửng sốt một chút, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng nên cũng không hiểu đối phương đang nói gì.

Bắc đế bệ hạ: Dấu ngã ấy.

Bắc đế bệ hạ: ~

Thấy anh không trả lời, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn nữa như muốn nhắc nhở. Mộc Nam cuối cùng cũng hiểu ý đối phương là dấu ngã sau mỗi câu chat của mình. Anh trầm tư suy nghĩ gần một phút, thứ ký hiệu này bình thường anh cũng rất ít dùng. Khi nói chuyện phiếm với khách hàng đôi lúc sẽ dùng một hai cái, không nghĩ tới đối phương lại còn để ý cái đó nữa.

Nhưng mà trong buôn bán có câu khách hàng là thượng đế, nếu đối phương thích như thế, thì mình cũng tùy tiện nhắn qua vài cái để làm vừa lòng họ đi.

Mộc đại soái: Dấu ngã ở đây này ~ cám ơn bệ hạ đã khen ngợi ~ bệ hạ đã đem tiền của mình bỏ vào trong tài khoản của thần rồi ~ thì đây coi như tiền thối cho ngài vậy ~

Cả một loạt toàn là dấu ngã khiến cho Mộ Bắc thiếu chút nữa không còn trụ được mà lăn ra, chỉ cảm thấy cậu chủ quán này thật càng ngày càng lãng mà, anh run run tay, đánh một vài chữ gửi qua.

Bắc đế bệ hạ: Trẫm không thiếu tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!