Ngay khi Bạch Lê còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên dùng tư thế gì để nghênh đón hai vị đại lão, thì Tiết Quỳnh Lâu đã sớm đứng dậy khỏi ghế, cung kính hành một lễ của bậc hậu bối, bộ dạng ngoan ngoãn lễ độ, hiển nhiên là đã quá quen thuộc với việc "ra mắt gia trưởng".
Sư phụ của Lăng Yên Yên, chưởng môn Ngọc Phù Cung
- Ngọc Tiêu Tử là một ông lão dáng dấp nhỏ con hiền hòa dễ gần, vừa tới đã vỗ vỗ lên vai hắn:
"Tiết tiểu hữu là một mình từ Đông Vực tới sao? Dọc đường hẳn là mệt lắm? Tiết Mộ Kiều đúng thật là, với ai cũng rộng lượng khoan dung, chỉ có điều lại quá nghiêm khắc với con ruột của mình."
"Gia quy là thế, vãn bối không thấy mệt, làm phiền chưởng môn sư bá quan tâm."
Tên này giả làm đứa trẻ ngoan đúng là thuần thục vô cùng.
Gia quy của Tiết thị tại Kim Lân Cổ Thành chỉ có một câu "Chưa qua Thôi Ngôi Sơn, không được lên Ngọc Long Đài."
Thôi Ngôi Sơn là ranh giới giữa Bạch Lãng Hải của Đông Vực và Trung Châu của Trung Vực, một nhát cắt đôi thiên hạ. Trung Vực Trung Châu tông môn san sát như sao trời, tụ năm tụ ba chen chúc một chỗ, tranh đoạt bí cảnh linh mạch. Chỉ riêng Tiết thị lui về Đông Vực Bạch Lãng Hải hoang vu không người, chẳng bao lâu sau Kim Lân Cổ Thành liền sừng sững mọc lên, như một tòa Bồng Lai tiên đảo cách biệt với thế gian.
Kim Lân Tiết thị là một thế gia Nho môn, đệ tử trong tộc đều là nho tu hiểu lễ nghĩa, thông sách vở. Ngọc Long Đài được xây trên đỉnh Kim Lân, bên bờ Đông Hải, tượng trưng cho thân phận đệ tử đích truyền.
"Chưa qua Thôi Ngôi Sơn, không được lên Ngọc Long Đài."
Ý câu này là: chỉ khi du ngoạn khắp non sông hải nhạc của Trung Vực Trung Châu, mới có tư cách trở thành đệ tử đích truyền của gia tộc.
Là đích tử của Tiết thị, Tiết Quỳnh Lâu trên suốt chặng đường chu du này, ngoài việc tôi luyện bản thân, còn gánh vác sứ mệnh quảng bá hình tượng gia tộc, nhận được sự tán thưởng nhất trí từ trưởng bối lẫn đồng bối.
Sư phụ của Khương Biệt Hàn, Đoạn Nhạc Chân Nhân, là một trung niên sắc mặt nghiêm nghị, xưa nay tiếc chữ như vàng:
"Đã lâu không thư từ qua lại, lệnh tôn dạo này thế nào?"
Tiết Quỳnh Lâu trả lời ngắn gọn súc tích:
"Gia phụ đang bế quan đột phá."
Chưởng môn Ngọc Phù Cung và Đoạn Nhạc Chân Nhân nhìn nhau một cái, đều thấy rõ sự chấn động trong mắt đối phương, sau đó lại cười lắc đầu.
Tiết Mộ Kiều, vị cố hữu năm xưa, đã rất lâu không xuất thế, dường như luôn bế quan, cũng không biết tu vi đã đạt đến cảnh giới nào.
Ánh mắt chưởng môn xoay chuyển, dừng lại trên người Bạch Lê đang yên lặng đứng một bên:
"Ồ, đứa nhỏ này, sao trông có chút lạ mặt?"
Bạch Lê đột nhiên bị nhắc tới, nhất thời có chút trở tay không kịp.
Tiết Quỳnh Lâu ở bên cạnh tiếp lời:
"Nàng ấy là đệ tử của Trọng Dương Chân Quân Đan Đỉnh Môn, chắc là lần đầu tiên xuống núi."
Ý ngầm là: trông khá ngốc.
Bạch Lê: "……"
Quá đáng sợ, tên này rốt cuộc từ khi nào mà ngay cả sư phụ của ta là ai cũng biết rồi?
"Trọng Dương Chân Quân ư? Ta cũng có chút giao tình với ông ấy, là một vị cao nhân hiếm có trên đời, chỉ là mấy năm nay cũng đang bế quan, đã rất lâu rồi không gặp lại."
Chưởng môn mang ý khích lệ vỗ vỗ lên vai Bạch Lê:
"Đứa trẻ ngoan, con cũng đi một mình sao?"
Bạch Lê cứng da đầu gật gật:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!