Vùng biển ấy vốn không có tên, nước biển hiện lên một màu xanh thẳm tựa bầu trời quang đãng, những rạn đá ngầm sừng sững giữa dòng trông như những bức tượng tạc từ thời thái cổ.
Trong rạn đá ấy ẩn náu một con hải yêu, mỗi đêm trăng tròn lại dùng tiếng hát tuyệt diệu mê hoặc tàu thuyền qua đường, rồi dùng móng vuốt sắc lẹm xé nát những ngư dân trên tàu.
Cũng có người nói đó là Giao nhân, một nàng Giao nhân biết khóc ra ngọc dưới ánh trăng, nơi nàng xuất hiện sẽ để lại những hạt châu lấp lánh...
Tóm lại là mỗi người một ý, chẳng ai có được một lời khẳng định chính xác, thậm chí còn chưa từng thấy qua diện mạo thật sự của nàng.
Đông Vực, Bạch Lãng Hải, giữa mùa đông giá rét, bến cảng đã bị băng tuyết đóng băng hoàn toàn.
Nơi này cách Kiêm Gia Độ ba trăm dặm, là vùng băng nguyên vạn dặm tuyết trắng xóa. Nhìn từ trên cao chỉ thấy một dải đất đóng băng mênh mông, thứ duy nhất chưa đông cứng chính là mặt biển, nó tựa như một viên đá quý xanh thẳm phản chiếu ánh nắng lạnh lẽo.
Bên bờ biển ánh bạc điểm xuyết vài đốm sáng trắng nhạt như ánh trăng. Lần này, thư viện Lộc Môn phái tới Đông Vực làm nhiệm vụ không phải là những đệ tử cấp thấp chuyên áp giải phạm nhân lưu đày, mà là tinh anh xuất sắc nhất trong số những người xuất sắc.
Thời điểm họ đến thật không may, trên biển đang lúc gió lớn rít gào, sóng dữ ngút trời, mây đen dày đặc như những tảng sắt xám chì, tưởng chừng sắp đổ xuống những cơn mưa đen kịt.
Trong cái tiết trời âm u bão bùng quỷ quái này, con hải yêu kia e là đã sợ hãi đến mức không dám ló mặt ra.
"Những người kia từng nói, con hải yêu này nhát gan lắm, bình thường chỉ quanh quẩn ở vùng nước nông, hễ thấy có người đến gần là lẩn trốn nhanh như chớp điện."
"Nhưng dù là loại yêu vật nhát như thỏ đế, nó vẫn bắt đi mười đứa trẻ, đủ thấy cực kỳ xảo quyệt, không thể xem thường." Đổng Kỳ Lương trẻ tuổi nhíu mày nói.
Tiết trời mây đen vây hãm hôm nay khiến tâm trạng hắn ta cũng trở nên tồi tệ cực điểm.
Vốn dĩ kế hoạch là trong vòng một ngày sẽ bắt sống hải yêu rồi xử tử tại chỗ, giờ xem ra rất khó khăn, đã là hải yêu thì cả vùng biển này chính là lãnh địa thống trị của nó.
"Pháp trận đã bố trí xong, giờ cần một người làm mồi nhử để dụ con yêu vật kia ra."
Không ai tự nguyện đứng ra, sắc mặt Đổng Kỳ Lương xanh mét, hắn ta lướt mắt nhìn qua đám đông một lượt: "Sư đệ?"
Người bị gọi tên đang ngửa đầu nhìn trời.
"Sư đệ, tất cả đang đợi chỉ thị của đệ." Đổng Kỳ Lương bước tới phía trước.
Dù là đại sư huynh của thư viện, nhưng Đổng Kỳ Lương không phải thủ lĩnh của nhiệm vụ lần này. Người thực sự điều phối toàn cục lại là vị tiểu sư đệ mới chân ướt chân ráo vào đời trước mắt, đây cũng là lần đầu tiên hắn thực hiện nhiệm vụ.
Tuổi của hắn dường như nằm giữa ranh giới thiếu niên và thanh niên, dải buộc tóc trắng bị nước mưa thấm ướt dán chặt vào làn tóc đen mượt như lụa, vạt áo tung bay trong gió biển cuồng loạn như những lưỡi đao sắc bén.
Hắn khoác trên lưng một cây cầm cao gần bằng người, bên hông treo miếng ngọc bài khắc hình hươu trắng và trúc xanh. Khi Tiên sinh vắng mặt, hắn chính là người thay sư phụ quản lý thư viện.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong đôi mắt đen thẳm phản chiếu xoáy lốc màu xám lạnh như sắt. Đổng Kỳ Lương trước nay vẫn không thể nhìn thấu hắn, chỉ cảm thấy trên người hắn có một loại bình tĩnh khiến người ta không cách nào phá vỡ.
"Đã lúc này rồi, sư đệ còn đang nhìn gì thế?"
"Đang nhìn trời."
Khóe miệng Đổng Kỳ Lương giật giật, hắn ta đương nhiên biết hắn đang nhìn trời, cái hắn ta muốn nói là vào thời khắc cấp bách thế này, mọi người đều đợi mệnh lệnh của hắn, sao hắn còn tâm trí mà ngẩn ngơ!
"Trong tầng mây có thứ gì đó, chúng ta không nên đặt pháp trận dưới biển." Đôi mắt hắn phản chiếu những tia điện chớp tắt giữa các tầng mây.
"Ý đệ là con hải yêu này biết bay, hay nó thực chất là một con hải điểu?"
Đổng Kỳ Lương cạn sạch kiên nhẫn: "Đừng để ý chuyện đó nữa, việc cấp bách bây giờ là dụ con yêu vật đó ra..."
"Để ta đi." Ôn Khiếu Tiên nói.
Con nhà ngàn vàng thì không ngồi dưới mái hiên sắp đổ, thân là người kế nhiệm chức sơn chủ, vậy mà hắn lại dám tự mình mạo hiểm, khiến Đổng Kỳ Lương kinh ngạc: "Đệ đến cả pháp khí cũng không có, mà vẫn muốn đi sao?"
Hắn chỉ tay ra sau bao đựng cầm, khẽ mỉm cười: "Đây chính là pháp khí của ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!