Chỗ ngồi của Tiết Quỳnh Lâu khá heo hút.
Góc tối ánh nến lờ mờ tựa như một thung lũng đen kịt, nhưng bản thân hắn lại tựa ngọc trời sinh, ngọc ở trong núi thì cây cỏ cũng nhuận sắc, ngọc ẩn trong đá khiến non sông thêm rạng rỡ, như vầng trăng sáng nơi ranh giới giữa biển đêm và bầu trời, thiêu cháy bóng tối thành một khoảng sáng chói lòa.
Khi Bạch Lê và Khương Biệt Hàn tìm được hắn, trên đầu gối hắn đặt một quyển sách, cúi đầu lật xem không chút phân tâm. Một thân trường bào tuyết ti chất liệu thượng hạng, đường may tinh xảo, ngọc bội dương chi được chạm khắc tỉ mỉ rủ ngay ngắn bên hông, khí chất vàng ngọc, tựa sương mù lững lờ trôi.
Không lúc nào là không làm bộ.
Bạch Lê cảm thấy cả con người hắn giống hệt một viên bánh trôi nhân mè dính chặt dưới đáy nồi đen.
"Tiết đạo hữu." Khương Biệt Hàn trông như người bán bảo hiểm, vỗ vai Bạch Lê, không thầy tự hiểu mà quảng bá y thuật của nàng: "Chẳng phải trước đó huynh bị thương sao? Vị đạo hữu này tu chính là y đạo, để nàng xem cho huynh thử, thế nào?"
Tiết Quỳnh Lâu ngẩng đầu khỏi trang sách, rất nể mặt mà đứng dậy.
"Làm phiền Khương đạo hữu phải bận tâm." Ánh mắt hắn chuyển sang, bất chợt chạm phải Bạch Lê, cong mày mỉm cười, nụ cười ôn nhu như ngọc, phong thái nhã nhặn lịch thiệp, không tìm ra chút khuyết điểm nào: "Vậy xin làm phiền vị đạo hữu này."
Thật muốn đấm cho hắn một quyền vào mặt, xem có đánh bật được nhân mè trong viên bánh trôi này ra không.
Bạch Lê cắn răng chịu đựng, gượng gạo nặn ra một nụ cười bất đắc dĩ: "Không phiền."
Trong góc đặt một chiếc hương án, bên cạnh được bày biện rất cẩn thận hai chiếc ghế, giữa đại sảnh ồn ào này mở ra một góc nhỏ tĩnh lặng riêng biệt.
Khương Biệt Hàn đứng sang một bên, Bạch Lê ngồi xuống đối diện, chưa được bao lâu đã có một đệ tử kiếm tông gọi Khương Biệt Hàn đi.
Lúc này chỉ còn lại hai người.
Khoan đã, Khương đại huynh đệ, đừng đi chứ! Ta không muốn một mình gánh hết đâu!
Bạch Lê ngồi như trên đống kim, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt quan tâm của Tiết Quỳnh Lâu: "Đạo hữu, ngươi nóng lắm sao?"
Lời vừa dứt, một trận gió đêm xào xạc lướt qua đại sảnh, Bạch Lê lạnh đến run người, hắt hơi liền mấy cái.
Hắn thu tay lại với vẻ đầy áy náy, gió lập tức ngừng, những trang sách đang lật lạo xạo cũng đứng yên, hơi ấm từ dòng người đông đúc lại ùa tới.
"Hóa ra đạo hữu đang lạnh à."
Hóa ra ngươi bị mù à.
Bạch Lê hít sâu một hơi, bình tĩnh vén tay áo hắn lên. Bên dưới ống tay rộng là lớp bảo vệ bó chặt, máu bẩn đã nhuộm đỏ lớp lụa trắng, vải vóc dính bết vào da thịt, cả cẳng tay gần như lở loét hết, nhìn mà rợn người.
Quả nhiên là vết thương do kiếm gây ra.
Trước đó nàng đoán không sai chút nào.
"Bạch đạo hữu?"
Bạch Lê hoàn hồn, đối diện ánh mắt mỉm cười của hắn: "Đạo hữu đang nhìn gì mà chăm chú thế?"
Nhìn vết thương của ngươi chứ gì.
"Có nhìn gì đâu." Bạch Lê đáp qua loa, cổ tay khẽ xoay, lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu xanh ngọc, bỏ vào mấy viên thuốc, rồi cầm chày nhỏ tỉ mỉ nghiền nát.
Tiết Quỳnh Lâu vừa lật sách vừa lơ đãng trò chuyện với nàng: "Đạo hữu cũng họ Bạch à? Trùng hợp thật, cùng họ với một người quen gặp thoáng qua của ta."
"Người quen gặp thoáng qua" là kiểu ngữ pháp quỷ gì thế? Đang thăm dò nàng sao?
"Vậy à? Trùng họ thì cũng bình thường thôi." Bạch Lê ngồi thẳng lên một chút, giả vờ thản nhiên: "Vị "người quen gặp thoáng qua" ấy của huynh giờ đang ở đâu?"
Tiết Quỳnh Lâu liếc nàng một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!