"Là ngươi à." Khương Biệt Hàn khựng lại một giây, cuối cùng cũng nhận ra Bạch Lê. Dẫu sao, kẻ dám bỏ mặc ân nhân cứu mạng trong thời khắc sinh tử rồi chạy trốn, y quả thực hiếm khi gặp.
"Đúng là ta đây, ta đây! Khương đạo hữu! Chính huynh đã cứu ta đó!" Bạch Lê suýt nữa thì không nhịn được muốn nhảy lên ôm chầm lấy y một cái, bởi kẻ duy nhất có thể khiến phản diện phải kiêng dè, chỉ có nam chính biểu tượng của chính đạo mà thôi!
Tiết Quỳnh Lâu chậm rãi thu ánh mắt lại: "Hóa ra ngươi quen biết hắn."
"Đúng vậy, bọn ta là bằng hữu vào sinh ra tử đó!" Bạch Lê đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ " Vào sinh ra tử".
Tên ngụy quân tử này, cho dù có muốn giết người diệt khẩu đến đâu, cũng không thể ra tay ngay trước mặt nam chính được.
Tiết Quỳnh Lâu trầm mặc nhìn nàng một hồi lâu, rồi nới lỏng lực trong tay.
Ra tay với nàng ở đây không phải là lựa chọn khôn ngoan, cứ xem biểu hiện tiếp theo của nàng rồi quyết định có giữ lại hay không.
Khương Biệt Hàn vừa thu lại kiếm quang vừa nhìn sang, lộ vẻ mừng rỡ:
"Tiết đạo hữu, hóa ra huynh ở đây, bảo sao nãy giờ ta tìm mãi không thấy."
Nghe ngữ khí ấy, hiển nhiên hai người đã khá quen thuộc.
Tiết Quỳnh Lâu ung dung đứng dậy:
"Vừa rồi ta xử lý mấy con cá lọt lưới, lại tình cờ tìm thấy vị đạo hữu này ở đây, nên ở lại thêm một lúc. May mà nàng bị thương không nặng."
Bạch Lê khiếp sợ nhìn sang. Tên này nói dối mà không cần soạn nháp luôn à?
"Thì ra là vậy." Khương Biệt Hàn không chút nghi ngờ, trông như thật lòng lo cho nàng.
"Đạo hữu lúc nãy chạy nhanh quá, ta còn sợ ngươi chạy nhầm đường. Nhưng có thể gặp được hắn, quả là gặp may mắn trong bất hạnh."
Bạch Lê: "……"
"Bạch đạo hữu!" Sau lưng Khương Biệt Hàn lại xuất hiện một bóng áo vàng nhạt rực rỡ, nhanh bước tới bên Bạch Lê, đỡ nàng đứng dậy, trong mắt tràn đầy sự nhẹ nhõm khi đồng đội sống sót mà gặp lại nhau:
"Quả nhiên ngươi ở đây! Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng ngươi bị những kẻ Văn thị kia bắt đi rồi! May mà ngươi gặp được Tiết đạo hữu."
Lăng Yên Yên cảm kích nhìn thiếu niên một cái, nói:
"Đúng rồi, ngươi còn chưa quen hắn phải không? Vị này là thiếu chủ Kim Lân Tiết thị, cũng là người một nhà với chúng ta, lần này đã giúp chúng ta rất nhiều."
Không phải như vậy đâu! Mấy người tỉnh táo lại đi, mở to mắt mà nhìn rõ con người thật của hắn đi.
Bạch Lê buột miệng thốt lên: "Tiết…" Tiết Quỳnh Lâu hắn là đại ác nhân!
Ý nghĩ vạch trần hắn ngay tại chỗ vừa mới nhen lên, hệ thống đã điên cuồng kéo còi báo động trong đầu nàng:
"Xin ký chủ tuân thủ quy tắc cốt truyện! Xin ký chủ tuân thủ quy tắc cốt truyện!"
Bạch Lê lập tức đau đầu như muốn nứt ra, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.
Lăng Yên Yên vội đỡ lấy nàng, lo lắng hỏi: "Ngươi sao vậy? Có phải không khỏe ở đâu không?"
"Vết thương trên đầu đạo hữu, có nghiêm trọng không?"
Tiết Quỳnh Lâu nghiêng người nhìn sang, vừa hay che khuất ánh nến yếu ớt trong phòng. Hắn nói từng chữ một thật chậm, mang theo ám chỉ nguy hiểm, sự quan tâm trong mắt hắn dưới ánh nến chập chờn lộ ra bản chất đe dọa.
"Không… ta không sao." Bạch Lê ôm trán, cơn đau như xé tim gan dần dần lắng xuống.
Đôi mắt đen thẳm của Tiết Quỳnh Lâu vẫn chăm chăm nhìn nàng, giọng điệu bình thản nhưng ngầm mang theo sự ép hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!