Gió đêm thổi mạnh làm tay áo phồng lên như cánh bướm, vạt áo đã sớm lê xuống đất nên bị bẩn. Bộ váy áo tay rộng vừa vướng víu vừa khó cử động, khiến Bạch Lê mấy lần suýt bị vấp ngã.
Trên đầu thỉnh thoảng lại có kiếm quang lướt qua, nàng khom lưng áp sát tường, chuẩn bị lén chuồn ra phía sau.
Phía trước chắc chắn đang đánh đến long trời lở đất, nàng mà dấn thân vào đó chẳng khác nào tự đưa mình vào chỗ chết.
Tuy không biết đây là nơi nào, nhưng may mắn là vẫn chưa bị vạ lây, tai bay vạ gió.
Đúng lúc Bạch Lê định men theo góc tường đi vòng qua, thì có hai đệ tử ngự kiếm bay ngang. Nhìn kiểu dáng pháp bào, là đệ tử Cự Khuyết Kiếm Tông đang tuần tra.
"Ngươi có nghe nói chưa? Bốn đệ tử dưới trướng Trần sư bá của Thủ Dương Tông chết thảm lắm, lại còn chết dọc đường, đến cả cửa lớn Bạch Ngọc Lâu cũng chưa kịp đặt chân tới, ngay cả hai con tin bọn họ áp giải cũng bị người ta cướp mất."
"Ý ngươi là bọn chúng bị một tên tiểu lâu la Văn thị giết sao? Sao có thể được! Giữa lúc thời cuộc rối ren thế này, chúng ta càng phải đồng tâm hiệp lực, ngươi đừng buông những lời giật gân ấy để dọa ta."
"Ta nói đều là sự thật. Thứ cho ta nói thẳng, Trần sư bá chẳng qua chỉ là một phù tu cảnh Động Hư, đến cả gót giày của đại sư huynh chúng ta cũng không chạm tới. Trong bốn vị đích truyền dưới trướng ông ta, miễn cưỡng lọt được vào mắt cũng chỉ có Triệu Minh Nhuệ, ba kẻ còn lại quả thực chẳng ra sao, cùng lắm chỉ lo mấy việc phía sau, còn chuyện xông pha đánh nhau thì vốn dĩ đều do chúng ta đảm đương."
Bạch Lê trốn trong bóng tối, lặng lẽ hồi tưởng lại ba tu sĩ từng muốn giết nàng.
Hình như… đúng là khá yếu.
Tên đệ tử Kiếm Tông với giọng điệu đầy tự phụ lại lên tiếng:
"Hơn nữa, lần này chúng ta đến Lung Châu để chinh phạt Văn thị, xét cho cùng vốn là chủ ý của Trần sư bá. Ngươi đừng quên, năm mươi năm trước, con của ông ta một trai một gái đều chết yểu tại…"
Hắn chỉ tay về phía Bạch Ngọc Lâu cao chọc trời, ném cho đối phương một ánh mắt "ngươi hiểu rồi đó".
"Việc công thì là lấy danh nghĩa báo thù cho con cái, còn việc tư ư, chưa hẳn là không có ý chiếm trọn tòa Yểm Nguyệt Phường này làm của riêng. Ta đoán ông ta muốn mượn trận này để lập uy ở Trung Vực, nào ngờ xuất sư bất lợi, ngược lại còn mất bốn đồ đệ. Ngươi không thấy sắc mặt Trần sư bá khi nghe tin đâu, tím còn hơn gan heo, gào thét đòi xé xác tên tặc nhân để tế linh hồn ái đồ, ha ha, cũng chẳng nghĩ xem mình có tự lượng sức hay không, vũng nước đục này há là thứ mấy tông môn nhỏ bé dám nhúng tay vào?"
Hắn ta khoanh tay sau đầu ngáp một cái: "Không biết phía trước đánh tới mức nào rồi, chúng ta cứ lảng vảng ở đây mãi cũng chán chết."
"Đã thấy chán, vậy hai vị đạo hữu sao không đến Bạch Ngọc Lâu xem náo nhiệt?"
Hai đệ tử giật mình kinh hãi.
Dưới hành lang treo đầy đèn lồng rực rỡ, bỗng xuất hiện thêm một bóng lưng thanh nhã như ngọc. Mái tóc dài tựa dải lụa đen, được búi gọn bằng một chiếc khóa ve sầu bằng bạch ngọc nhỏ nhắn, hai dải mũ dài rủ xuống bên vai.
Giọng hắn như ngọc vỡ Côn Sơn, nhưng Bạch Lê vừa nghe đã mềm nhũn cả đầu gối, hít mạnh một ngụm khí lạnh: Không phải chứ… không phải chứ… đúng là oan gia ngõ hẹp rồi!
"Thì ra là Tiết thiếu chủ."
Hai đệ tử Kiếm Tông rất nhanh đã nhận ra thân phận người đến, hạ cảnh giác, chắp tay thi lễ về phía đó:
"Thiếu chủ không hay biết, đại sư huynh đã dẫn người đi vây quét Bạch Ngọc Lâu rồi, chúng ta phụ trách tuần tra Sư Tổ Đường… nói ra thì lúc nãy không thấy bóng dáng thiếu chủ, ngài đã đi đâu vậy?"
Giọng nói vẫn mang theo ý cười: "Ai tìm ta?"
"Không không, không ai tìm ngài cả."
Hai đệ tử lúng túng xua tay, tranh nhau đáp: "Chúng ta vừa tuần tra, tìm khắp nơi không thấy ngài, tình hình hiện giờ hỗn loạn, sợ ngài đi một mình gặp nguy hiểm, nên mới vội hỏi."
"Thì ra là các ngươi đang tuần tra."
Hai người kia không hiểu vì sao: cái gì gọi là bọn họ đang tuần tra? Tuần tra chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Đây vốn là khu vực do bọn họ phụ trách trông coi.
Nhưng xét thân phận đối phương, hai đệ tử cũng không dám hỏi thêm.
"Trên đường ta đến đây, vừa hay gặp Đoạn Nhạc sư thúc, ông ấy đang thiếu nhân thủ, các ngươi qua đó giúp một tay chứ? Nơi này hoang vắng không người, chẳng có gì đáng xem, nếu có cá lọt lưới xông vào, có ta ở đây cũng không thoát được."
Vị Tiết thiếu chủ đến từ Đông Vực này lại ngoài dự liệu lại rất hoà nhã gần gũi , chưa từng bày ra dáng vẻ kiêu căng của con cháu thế gia. Trong lần liên minh tam tông này, hắn cũng luôn giữ thái độ tương trợ lẫn nhau, kết giao rộng rãi, được lòng không ít người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!