Chương 49: Vô sỉ là cách tốt nhất để giải quyết rắc rối.

Con mèo mướp trốn giữa những tán lá, trông như một cuộn len đan xen hai màu đen xám. Trong con ngươi màu vàng sẫm của nó phản chiếu bóng dáng một thanh niên đang bám vào cành cây chậm rãi tiến lại gần.

"Sắp được rồi, sắp được rồi, lần này đừng để nó chạy mất." Cậu bé đứng dưới gốc cây căng thẳng dõi theo động động tĩnh phía trên, không nhịn được mà thốt ra tiếng. Cô bé bên cạnh lập tức làm dấu tay im lặng, trừng mắt nhìn cậu đầy trách móc, bảo cậu đừng có đánh rắn động cỏ. Cả hai đứa trẻ đều mặc nhu sam màu xanh nhạt, đầu đội khăn trùm đen, trông giống như hai tiểu thư đồng lanh lợi.

Trên cây, chàng thanh niên khẽ vươn cánh tay dài, thân hình đột ngột nhoài về phía trước. Thừa lúc con mèo mướp nghịch ngợm này chưa kịp phóng lên cành cao, đôi tay hắn đã nhanh nhẹn túm lấy gáy nó, xách gọn vào lòng mình.

"Bắt được rồi!" Lũ trẻ reo hò nhảy cẫng lên.

Chàng thanh niên ôm con mèo nhảy từ trên cây xuống. Hắn sở hữu một khuôn mặt trẻ con, trông cực kỳ thân thiện, nếu không phải vóc dáng cao ráo đã hoàn toàn là của một người trưởng thành, thì nói hắn chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi cũng chẳng quá. Lũ trẻ trong vùng này đều rất thích tìm hắn chơi cùng.

"Không sao rồi, mấy đứa cũng mau về sớm đi." Chàng thanh niên đặt con mèo vào lòng cô bé, xoa xoa đầu hai đứa nhỏ.

" Vậy… tối nay bọn đệ có thể trèo tường sang tìm huynh chơi tiếp không ạ?" Cậu bé hạ thấp giọng hỏi.

"Không được đâu, mấy ngày nay Thành Hề ca ca bận đến tận khuya mới về, chúng ta không được làm phiền huynh ấy nữa." Cô bé ôm chặt con mèo trong tay, đôi mắt sáng rực, chìa ngón tay ra: "Đợi khi nào huynh rảnh, bọn muội lại tới tìm sau nhé, phải móc ngoéo tay cơ."

Chàng thanh niên dở khóc dở cười đưa cả hai tay ra móc ngoéo với hai đứa trẻ. Một người lớn mà còn chơi trò "ngoéo tay thề, một trăm năm không thay đổi" thì nghe có vẻ hơi trẻ con, nhưng hắn lại cực kỳ nghiêm túc móc lấy ngón tay hai đứa nhỏ, như thể đang lập một lời hứa vô cùng trịnh trọng.

"Có chuyện gì sao?" Đợi đến khi bóng lưng hai đứa trẻ khuất sau lùm cây, hắn mới khẽ lên tiếng, cũng không hề quay đầu lại.

"Sư huynh đoán không sai." Phía sau hắn là một đệ tử thư viện mặc nhu sam màu nguyệt bạch, không biết đã xuất hiện lặng lẽ từ lúc nào:

"Ngay vừa nãy lại có người chết, cách thức tử vong y hệt hai lần trước, bị móc mất Kim Đan mà chết, cũng hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào."

"Đã là lần thứ ba rồi sao." Chàng thanh niên thở dài:

"Ba mạng người liên tiếp nằm xuống mà chúng ta chẳng có chút đầu manh mối nào, thật chẳng biết phải ăn nói thế nào với những người khác đây."

"Theo lời sư huynh căn dặn, bọn đệ đã tìm một khoảng đất trống nơi bến đò, lập mộ y quan cho người ấy."

Tên đệ tử nhìn sắc mặt tiều tụy của thanh niên, chần chừ nói thêm:

"Chỉ là… chuyện lần này dường như có chút khác thường."

"Sao vậy?" hắn quay người lại hỏi.

Đệ tử thư viện gãi gãi má: "Có một cô nương tự xưng là đệ tử Ngọc Phù Cung, nói rằng kẻ quá cố lúc sinh thời đã trộm mất túi giới tử của nàng ta. Chúng đệ tử không dám tự tiện quyết định, đành phải tới tìm sư huynh."

"Ngọc Phù Cung? Nói vậy thì Khương kiếm chủ của Cự Khuyết Kiếm Tông cũng tới rồi sao." Chàng thanh niên rũ ống tay áo, phủi sạch những lá cây bám vào khi leo cây lúc nãy:

"Để ta đi gặp họ, các đệ hãy cử người báo tin này cho Tiên sinh."

"Chuyện này…" Người đệ tử có vẻ hơi khó mở lời: "Tống sư huynh đã phái người đi rồi, đệ tới thông báo cho huynh cũng là theo lời dặn của huynh ấy."

Chàng thanh niên nhìn người đệ tử một lúc, ánh mặt trời phản chiếu trong con ngươi tạo nên một màu trà ấm áp: "Vậy à."

"Đây thật sự là túi giới tử của ta, không tin mấy người nhìn xem, trên này còn có ký hiệu của Ngọc Phù Cung này! … Cái gì? Các người bảo ký hiệu là giả à?" Lăng Yên Yên đập mạnh một tấm thượng phẩm phù lục xuống trước mặt đám đệ tử. Sắc đỏ rực rỡ của chu sa trên nền giấy phù vàng rực khiến mọi người lóa cả mắt:

"Không tin thì nhìn cái này đi, hàng thật giá thật!"

"Nghe thấy chưa! Hàng thật giá thật đó! Cho nên mau trả túi giới tử của sư tỷ lại đây!"

Hạ Hiên cáo mượn oai hùm, đập mạnh một phát xuống mặt bàn làm tấm phù giấy thượng phẩm đáng giá liên thành bị hất tung lên rồi rơi xuống.

Chu sa trên phù giấy được vẽ theo hình sóng nước, quả thực là biểu tượng của Ngọc Phù Cung. Môn phái đứng đầu đạo môn trong thiên hạ. Đám đệ tử đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt vẫn không tài nào tin nổi một đệ tử Ngọc Phù Cung lẫy lừng lại có thể bị người ta trộm mất túi giới tử.

"Các người không tin phù lục, vậy thanh kiếm này chắc phải tin chứ!" Một thanh trường kiếm tỏa ra hàn khí thấu xương bị đập xuống bàn. Luồng khí lưu cuốn lên từ vỏ kiếm sắc bén đến mức có thể cứa đứt tóc mai của mọi người, ai nấy đều cảm thấy cổ lạnh toát như có lưỡi dao kề sát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!