Chương 44: Mi Phủ Cổ

Bạch Lê cũng nhìn theo, nhất thời sững người.

Pháp tướng khổng lồ kia biến mất. Thay vào vị trí đó, lại là một ông lão gầy gò khô quắt. Chiếc mặt nạ trên mặt ông ta nứt ra một khe ở giữa rồi rơi xuống, để lộ khuôn mặt già nua, suy tàn phía sau lớp mặt nạ.

Đừng bảo với nàng đây chính là Phàn gia chủ thần thông quảng đại nhé?

Đôi mắt thu thủy vốn luôn chứa chan tình ý của Khấu Tiểu Uyển lúc này cũng tràn ngập kinh hoàng: "Gia chủ?"

Tuy người trước mặt đã già nua như một món cổ vật từ trăm năm trước, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt lanh lợi và xảo quyệt ấy, bà ta vẫn dễ dàng nhận ra: đó chính là người nam nhân từng nhảy lên bệ cửa sổ phòng mình năm xưa. Khi đó, ông ta dùng ánh đao tung bay giết sạch những công tử con nhà quyền quý dám có ý đồ bất chính với Khấu Tiểu Uyển. Còn bây giờ, ông ta lại thảm bại giữa màn đao quang chớp loạn của kẻ khác.

"Gia chủ..." Bà ta bò về phía trước trong vũng máu, ôm lấy lão già gầy trơ xương vào lòng:

"Là người sao gia chủ đại nhân... sao người lại biến thành thế này..."

"Cút! Đừng chạm vào ta! Đừng chạm vào ta..." Phàn Tứ quờ quạng tìm kiếm chiếc mặt nạ trong vũng máu, dường như chỉ cần đeo mặt nạ vào là có thể che đi khuôn mặt gần đất xa trời này.

Có những người là thánh nhân dưới trời quang mây tạnh, là lãnh tụ chính nghĩa, còn có những kẻ sinh ra chỉ có thể làm rắn độc trong đêm tối, Phàn Tứ chính là hạng người sau. Mười mấy năm trước ở Bạch Lộ Châu chẳng ai nghe qua danh hiệu Phàn gia ở Phong Lăng Viên, nhưng hầu như ai nấy đều biết đến cái tên Phàn Tứ. Kẻ trong nghề đều rõ ông ta "có thể vì một đồng xu mà đâm thẳng dao nhọn vào tim hảo hữu chẳng chút chớp mắt. Cũng có thể vì một đồng xu mà lau khô bãi nước bọt kẻ khác nhổ vào mặt mình".

Vế trước không sai nửa chữ, nhưng vế sau lại có chút sai lệch, cho dù là lão gia của các quyền quý thế gia cũng chẳng dám thực sự nhổ nước bọt vào mặt ông ta, bởi vì ngày hôm sau kẻ đó có thể sẽ bị một kiếm cắt đứt cổ ngay. Chỉ cần chủ thuê tiếp theo trả giá cao hơn hắn.

Ít nhất vào lúc đó, không ai có thể liên hệ ông lão mục nát, nhỏ thó này với một Tu La giết người như ngóe. Ông ta già đi quá nhanh, như thể chỉ sau một đêm đã bị rút mất linh hồn. Mười mấy năm sau đó chỉ còn là một cái xác biết đi tầm thường.

Phàn Tứ run rẩy đeo chiếc mặt nạ lên mặt, mặt nạ là hình ác quỷ, nhe nanh hung tợn, hệt như ông ta thuở xưa đôi tay vấy đầy máu tươi. Những kẻ từng coi thường ông ta đều bị sát khí nồng nặc trên người ông ta dọa chạy mất, nhưng giờ đây ông ta chỉ có thể dựa vào chiếc mặt nạ này để dọa người mà thôi.

"Ngươi có biết tại sao mình lại già đi nhanh như vậy không?" Tiết Quỳnh Lâu lau đi vết máu trên tay áo:

"Bởi vì ngươi thèm muốn thứ vượt xa khả năng chịu đựng của mình, thế nên mới bị phản phệ."

Quả nhiên hắn hiểu rõ về Phong Lăng Viên như lòng bàn tay. Bạch Lê ngậm miệng lại, lặng lẽ lắng nghe những bí mật bên trong đó

"A Lê." Bất thình lình Tiết Quỳnh Lâu gọi tên nàng.

Bạch Lê nghiêm mặt: "Có... có chuyện gì?"

Hắn liếc mắt nhìn sang: "Tay ngươi không đau sao?"

"Cái gì… đau?" Bạch Lê chậm rãi cúi đầu nhìn xuống, cảnh tượng đập vào mắt khiến nàng rùng mình dữ dội.

Những vân rắn bạc trang trí trên giá đèn đều như sống dậy, thi nhau chui vào cổ tay nàng, giống như rễ cây bám chặt vào mặt đất, chiếc đèn này tựa hồ đã mọc luôn lên tay nàng.

Nỗi sợ hãi tột cùng hóa thành sự bình tĩnh coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong lòng nàng lệ chảy đầm đìa nhưng miệng vẫn mỉm cười nhẹ nhàng: "Chuyện này là thế nào? Ta sẽ chết sao?"

Chiếc đèn này chẳng phải là trận nhãn sao? Chẳng lẽ giống như lời hắn nói, chạm vào sức mạnh không chịu đựng nổi nên bị phản phệ rồi?

"Không chỉ phải chết, mà còn biến thành bộ dạng quỷ quái này của ta..." Phàn Tứ ho ra một ngụm máu bầm.

Ông ta từng vô cùng khao khát nguồn sức mạnh to lớn ẩn chứa trong đó, nhưng giờ lại bị chính sức mạnh ấy phản phệ, biến thành bộ dạng nửa người nửa quỷ. Ông ta không còn sống được bao lâu nữa, ngọn đèn vừa mạnh mẽ vừa tà ác kia chỉ trong hơn mười năm ngắn ngủi, đã gần như thiêu rụi sinh mệnh của ông ta thành tro tàn.

Tất cả những chuyện này đều là nhờ người đó ban cho cả... Đồng tử Phàn Tứ đục ngầu úa vàng, bao nhiêu ngày đêm, chỉ cần nhắm mắt lại, ông ta liền nhớ tới đêm hôm ấy.

Đêm mưa, ánh đèn chảy dài như dòng nước. Phàn Tứ khi đang ở độ tuổi tráng niên xách theo một bọc đồ đẫm máu, thong thả bước giữa những phố phường hoa liễu. Trong bọc là một cái đầu người trị giá ngàn vàng.

Ông ta khoan khoái tính toán số tiền này có thể đổi được bao nhiêu đêm trắng ở những chốn tiêu tiền như nước, bước chân nhanh như bay. Bỗng nhiên ông ta thấy phía trước có một bóng người chặn đường mình. Một thân bạch y giữa chốn đèn đỏ rượu xanh vẫn thanh sạch, không nhiễm bụi trần.

Người đó không hề che ô, nhưng quanh thân lại mở ra một màn khí trong suốt. Những sợi mưa bạc phản chiếu ánh đèn đủ màu vừa chạm vào màn khí ấy liền tan biến hết.

Con hẻm này rất hẹp, nằm ngay giữa hai tòa lầu xanh, Phàn Tứ không ít lần nhìn thấy mấy lão gia béo mầm quấn tấm khăn trải giường nửa thân tr*n tr** phi thân chạy ra từ con hẻm, tiếng nữ cao kinh thiên động địa đuổi theo sát nút phía sau, đôi khi còn kèm theo đao quang kiếm ảnh cùng đủ thứ đồ vật kỳ quái. Nói tóm lại, đây là một lối thoát hiểm. Mà sở dĩ Phàn Tứ đi qua đây là vì ông ta có thói quen nhảy cửa sau vào phòng các cô nương.

"Vị phía trước kia, nhường đường chút được không?" Hôm nay tâm trạng Phàn Tứ khá tốt, bình tâm tĩnh khí nhắc nhở kẻ kia cút đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!