Chương 43: Ngươi nói muốn nhặt xác cho ai cơ?

"Ta thấy rằng, muốn làm sáng tỏ chân tướng thì tên Phàn Tứ bấy lâu nay chưa từng lộ diện kia chính là mấu chốt."

Khương Biệt Hàn ôm kiếm trầm tư.

Kẻ này từ đầu đến cuối đều không xuất hiện, giữ vẻ huyền bí vô cùng, nói theo cách của A Lê thì giống như một tay trùm thế giới ngầm ẩn mình không lộ mặt.

Điểm khác duy nhất là: bên cạnh ông trùm kia toàn những gã cơ bắp xăm Thanh Long Bạch Hổ, còn bên cạnh hắn lại là hai nữ nhân trông mảnh mai yếu ớt như liễu trước gió, nhưng thực chất giây sau có thể rút từ dưới váy ra thanh đại đao dài bốn mươi thước.

Vừa nghĩ đến lời của A Lê, Khương Biệt Hàn lại bắt đầu lo lắng cho tình hình bên phía nàng.

Cơn cuồng phong mãnh liệt đột ngột từ trong khe nứt của mặt đất quét thốc lên, ánh bạch quang chói mắt tựa thác nước từ trên trời giáng xuống.

Khương Biệt Hàn nhìn thấy một bóng hình trắng toát đang ngồi xếp bằng trên biển mây, nó hiện ra giữa không trung một cách hư ảo, lặng lẽ không tiếng động, tựa như một vật chết.

Quả thực là một vật chết, nói chính xác hơn đó là một bộ xương khô khoác tăng bào, trên áo đầy những vết nứt nẻ như mạng nhện, bay phần phật trong gió.

Nó giống như một lá cờ trên chiến trường cổ xưa, còn bộ xương khô ngồi trên mây kia chính là tử thần từ thuở xa xăm, uy nghiêm lẫm liệt không thể nhìn trực diện.

Vô số luồng khói đen cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng tụ lại trên bộ xương trắng. Trong làn khói vang lên tiếng than khóc của nam nữ già trẻ; những bóng người phát ra ánh sáng u ám bị vặn vẹo, ép nén, trở thành một phần máu thịt của bộ xương.

Phần chân của bộ xương bắt đầu chậm rãi ngưng tụ nên huyết quản, kinh mạch và cơ bắp, dưới lớp tăng bào trống rỗng đã hiện ra hình dáng thực thụ của đôi chân.

Bộ xương khi đã có máu thịt đang dần từ tử thần biến thành Phật sống. Chiếc tăng bào đỏ thắm viền vàng tỏa sáng lấp lánh, trông nó giống như một vị tà thần thánh khiết nhất, khiến người ta nảy sinh h*m m**n được quỳ lạy tôn thờ.

"Rốt cuộc cái thứ quái quỷ này là gì vậy?!" Hạ Hiên bị dày vò đến mức thần kinh tê dại, đứng sững tại chỗ, quên cả việc bỏ chạy.

"Nó là cái quái gì ta không rõ, ta chỉ biết nếu không tiêu diệt nó thì tất cả chúng ta đều tiêu đời!"

Khương Biệt Hàn rút kiếm chém mạnh, kiếm quang sắc lẹm rít gào lao vút đi, tựa như chiếc liềm khổng lồ xoay tròn chém rụng thủ cấp của bộ xương.

Tiếng xương cốt nứt vỡ làm rung chuyển cả vòm trời, nhưng chẳng bao lâu sau, làn khói đen cuồn cuộn lại ngưng tụ thành tám sợi dây thừng đen to chắc, một lần nữa lấp đầy lỗ hổng đó.

Kiếm quang bay lượn quanh chiếc đầu lâu khổng lồ, nhưng bất kể đường kiếm có nhanh đến đâu, khói đen tràn tới vẫn luôn có thể trám kín kẽ hở không để lọt một chút gió.

Máu thịt giống như tòa lầu cao không ngừng chồng chất, đã đắp tới ngang hông bộ xương.

"Nó chính là thần, con người sao có thể giết thần chứ?" Diệp Tiêu nằm trên xe lăn u uất lên tiếng, khuôn mặt nhợt nhạt bệnh tật trông có phần quỷ dị.

"Thần?" Khương Biệt Hàn cảm thấy mọi chuyện xảy ra đêm nay đã vượt xa hiểu biết của mình, quả nhiên quá trình hành tẩu giang hồ chính là quá trình không ngừng mở mang tầm mắt.

"Dùng máu thịt tưới tẩm xương cốt, dùng tử linh đắp nặn thân xác bất tử. Trở thành vị thần khiến muôn người phải phủ phục bái lạy, đó chính là việc mà Phàn Tứ đã âm mưu bấy lâu nay."

Diệp Tiêu nói với giọng điệu như đang ngâm nga.

"Ông ta muốn theo đuổi thân thể bất tử ư? Ông ta chán sống rồi sao?"

Hạ Hiên trợn tròn mắt như thấy quỷ, cậu ta thực sự không có ý sỉ nhục ai cả.

Tu sĩ có thể sống đến vài trăm năm, thậm chí cả nghìn năm. Như vậy đã là quãng thời gian rất dài rồi. Cậu ta thật sự không thể tưởng tượng nổi "bất lão bất tử" sẽ là trạng thái như thế nào.

Chẳng lẽ là đứng nhìn người thân bạn bè già đi rồi chết ngay trước mắt mình sao?

"Không, thứ ông ta theo đuổi không phải là bất lão bất tử, thứ ông ta muốn chính là sự sùng bái của vạn dân mà thôi."

"Các ngươi không biết đâu, trước kia Phàn Tứ chỉ là một tên lưu manh chuyên luồn lách kiếm lợi."

"Ông ta có thể vì một đồng tiền mà không chớp mắt đâm nhát dao sắc vào tim bạn thân, cũng có thể vì một đồng tiền mà lau khô nước bọt kẻ khác nhổ vào mặt mình."

Lần này đến lượt Khương Biệt Hàn kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!