"Thật ra một mình ta cũng có thể thoát ra được, chẳng cần phiền huynh phải chạy xa thế này đến tìm ta đâu."
Bạch Lê vất vả rút thân mình ra khỏi đống mảnh gỗ, vừa lau lớp tro khói trên mặt vừa ra sức vẫy tay về phía hắn.
"Dù sao thì cũng phải cảm ơn huynh đã cho ta mượn miếng ngọc bài, nó đã giúp ta được việc lớn đấy."
Tiết Quỳnh Lâu hơi sững lại. Con người quen thuộc của nàng lại trở về rồi, hễ rảnh rang là lời nói cứ tuôn ra như đậu đổ khỏi rổ.
Nàng để lại miếng ngọc bài rỗng trên người Lăng Yên Yên, còn con cá trắng trên ngọc bài thì giữ bên mình. Vẫn giống hệt trước kia, trong đầu đầy những mưu mẹo quỷ quái khó ai ngờ tới.
Con chim sẻ ngã chết trên đất bỗng bật dậy nhảy nhót tưng bừng trước ánh mắt đờ đẫn của đứa trẻ, rồi cất giọng đáng ghét:
"Xin lỗi nhé, cái màu trắng là đậu hoa, còn màu đỏ là tương cà. Xin hỏi ngươi có muốn nếm thử một miếng không?""
"Cái đó... huynh có thể giúp một tay không?" Chân của Bạch Lê bị kẹt cứng, nàng đành phải nhìn về phía người duy nhất đang rảnh tay ở đây.
Tiết Quỳnh Lâu im lặng đứng giữa biển lửa, tà áo trắng muốt bị những bóng lửa hung tợn bủa vây.
Kẻ xấu xa vốn luôn lấy việc trêu đùa người khác làm niềm vui, cuối cùng cũng bị kẻ khác xoay cho một vố, trông hắn như thể có thể ra tay diệt khẩu người kia bất cứ lúc nào.
"Nó nghe lời ngươi từ bao giờ thế?" Giọng hắn nghe có vẻ không vui.
"Đâu có, con cá này ngoan lắm, nó vẫn luôn nghe lời huynh mà." Bạch Lê ôm chặt vạt áo để bảo vệ đồng minh của mình, "Phải không hả, A Ngư?"
Vạt áo khẽ động đậy, con cá trắng đang run bần bật gật đầu lia lịa.
Người ta vẫn nói gần mực thì đen, gần son thì đỏ. Thế mà con cá này ngày ngày ở cạnh tên phản diện, vậy mà vẫn còn giữ được chút lương tâm, quả thật hiếm có. Bạch Lê nhiều lần còn nghi nó là bị ép phải theo đường ác, chỉ đang chờ đến ngày có người đến cứu nó.
Bạch Lê đang chống tay định rút chân ra thì đột nhiên một luồng sức mạnh vô hình ép nàng ngã ngược lại, hai tay bị cưỡng ép quặt ra sau lưng.
Mất đi sự bảo vệ từ linh lực của ngọc bài, những làn sóng nhiệt nóng rực lập tức bủa vây lấy nàng, nàng chẳng khác nào một con gà đã vặt lông đang bị đặt trên giá nướng.
"Huynh lại làm cái gì thế?!" Bạch Lê bị khói làm cho ho sặc sụa.
Tiết Quỳnh Lâu đi đến trước mặt nàng, ánh mắt chậm rãi dời xuống, cuối cùng dừng lại nơi trước ngực nàng.
"Huynh... huynh nhìn cái gì?" Bạch Lê bắt đầu thấy chột dạ.
"Đã không sợ chết thì ngươi cứ ở lại đây thêm một lát đi."
Tiết Quỳnh Lâu khẽ phẩy tay, một sợi chỉ bạc từ trong vạt áo nàng bay ra, con cá trắng trốn trước ngực thiếu nữ bị hắn tóm gọn trong tay chẳng chút khách khí.
Tội nghiệp cho đôi mắt cá vừa to vừa đờ đẫn kia, suýt chút nữa thì bị hắn bóp lòi ra ngoài.
"Huynh đừng giết nó!" Bạch Lê không khỏi lo lắng cho đồng minh của mình.
Tiết Quỳnh Lâu nhìn xuống nàng từ trên cao: "Ngươi vẫn còn tâm trí để quan tâm kẻ khác sao?"
Bạch Lê nghiêm túc lắc đầu: "Đây không phải người, đây là cá."
"……"
"Cái đó... huynh nên thả ta ra rồi đấy." Bạch Lê yếu ớt ho vài tiếng.
"Ta dựa vào bản lĩnh của mình để sống sót, lại còn cứu được Lăng Yên Yên, huynh thua rồi. Kẻ thua cuộc phải tuân thủ quy tắc, huynh phải thả ta đi!"
Bóng dáng thiếu niên ẩn hiện sau biển lửa, sắc trắng nổi bật rõ rệt nhưng lại pha trộn với vô số màu sắc hỗn tạp.
"Vậy sao? Nhưng ta không nhớ mình từng hứa hẹn với ngươi điều gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!