Phàn Thanh Hòa đã quỳ dưới đất hơn một canh giờ, trên đỉnh đầu là tấm biển lớn đầy uy nghiêm, viết mấy chữ thượng cổ mà hắn nhìn không hiểu, nét chữ rồng bay phượng múa, cực kỳ hiển hách.
Ngay phía trước hắn ta là tỷ tỷ Phàn Diệu Nghi đang quỳ, nàng ta rũ mắt nhìn mặt đất, sắc mặt bình thản không chút gợn sóng. Phía bên trái phía trước là tiểu nương Khấu Tiểu Uyển.
Khấu Tiểu Uyển ăn mặc quy củ, không dám lộ ra bất kỳ vẻ lả lơi nào, móng tay sạch sẽ một màu hồng nhạt, không còn sắc đỏ rực chói mắt của hoa đậu khấu, trang sức và y phục cũng đều thay bằng kiểu dáng mộc mạc đoan trang.
Ở vị trí bên cạnh, song song với hắn ta là chiếc xe lăn của Diệp Tiêu. Hai cánh tay Diệp Tiêu đặt trên tay vịn, ngồi bất động như chuông đồng, dường như cố ý lại như vô tình giữ khoảng cách rất xa với Phàn Diệu Nghi.
Những người còn lại đều là tỳ nữ của nhà họ Phàn, trán dán sát xuống đất, thân người cúi cong như cành liễu rủ.
Không một ai dám thở mạnh, chỉ vì dưới tấm biển ấy xuất hiện thêm một chiếc ghế gỗ chạm đầu rồng. Người ngồi trên ghế đeo một chiếc mặt nạ ác quỷ, đại bộ phận gương mặt đều chìm trong bóng tối.
Phàn Thanh Hòa nhỏ tuổi nhất, tính tình hiếu động, bầu không khí nghiêm nghị im ắng thế này khiến hắn có chút phân tâm, lén lút chuyển trọng tâm qua lại giữa hai đầu gối. Bất thình lình, một luồng bạch quang bắn thẳng vào trán khiến hắn ngửa người ra sau, hắn "ai da" một tiếng, vội vàng cúi đầu quỳ cho ngay ngắn.
"Con cút ra ngoài trước đi." Giọng nói phát ra từ sau mặt nạ nghe như tiếng kim loại va chạm.
Nói thật, Phàn Thanh Hòa đã tròn mười năm không được gặp phụ thân, người nam nhân này đối với hắn ta vô cùng xa lạ, trên người không có lấy một chút ấm áp của tình thân. Nếu cứ phải lôi quan hệ huyết thống ra nói, thì có lẽ chỉ khi cả hai cùng bị thương, dòng máu chảy ra mới có thể hòa làm một.
"Vâng, vâng." Phàn Thanh Hòa nảy sinh một nỗi sợ hãi khó hiểu với ông ta, trong hai hốc đen ngóm trên mặt nạ không phải là đôi mắt người mà là ánh mắt của dã thú. Hắn ta chỉ mong được cách xa người nam nhân này càng tốt, liền vội vàng vừa lăn vừa bò "cút" ra ngoài.
"A Thanh, đệ thất lễ rồi." Phàn Diệu Nghi ra hiệu bảo hắn hành lễ với phụ thân xong rồi hãy "cút".
Phàn Thanh Hòa vội vàng làm theo, run rẩy lo sợ bước ra khỏi cửa. Chợt cảm thấy sau gáy hơi ngứa, hắn đưa tay gãi mạnh vài cái, để lại năm vết cào đỏ rướm máu. Hắn chạy đi xa như một cơn gió, dĩ nhiên cũng không nhìn thấy ở chính giữa sau gáy mình có một lỗ máu.
"Ngươi thân thể không khỏe, cũng ra ngoài đi." Hai hốc đen trên mặt nạ nhìn về phía Diệp Tiêu.
Câu "thân thể không khỏe" này dường như đã chạm vào nỗi đau của Diệp Tiêu, khóe mắt hắn ta giật nhẹ một cái, không nói lời nào, xoay xe lăn chậm rãi ra cửa.
"Những kẻ hầu hạ ta mấy năm nay đều có thưởng, các ngươi cũng lui xuống đi."
Đám tì nữ như vừa dạo một vòng quanh quỷ môn quan rồi trở về nhân gian, bờ vai căng cứng đồng loạt thả lỏng, không dám ngẩng đầu, cứ thế lùi bước đi ra.
Thế là trong phòng chỉ còn lại hai người nữ nhân.
Phàn Diệu Nghi rũ mắt, trong kẽ móng tay thon dài có một con cổ trùng non nhỏ bé đang ẩn náu.
Khấu Tiểu Uyển áp tay vào má, cố gắng dán lại lớp da mặt đang bong tróc. Lớp da này đã quá già cỗi rồi, nó buộc phải tìm kiếm một vật chủ mới.
"Việc của hai ngươi tiến triển thế nào rồi?"
"Mọi chuyện đã sẵn sàng." Khấu Tiểu Uyển che lớp da mặt, mỉm cười e lệ: "Chủ nhân, sau khi thành công, có thể ban cho thiếp thân một lớp da mới không? Thiếp thân muốn tiểu cô nương đó."
—
Con cổ trùng rung cánh bay phía trước dẫn đường, Bạch Lê loạng choạng chạy theo phía sau. Nàng không ngờ có một ngày mình cũng sẽ giống như một đặc vụ bị bắt, phải thương lượng giao dịch với phía kẻ địch.
"Đến chưa?"
Cổ trùng tăng tốc lao về phía trước. Phía trước xuất hiện một vùng ánh sáng lớn, đó là những con cổ trùng có đuôi phát ra ánh sáng le lói. Chúng giống như một đàn tinh linh của đêm tối đang bay múa quanh nữ tử đang hôn mê trong thung lũng.
Lăng Yên Yên nằm giữa quầng sáng ấy, bất tỉnh nhân sự.
Bạch Lê vội chạy đến kiểm tra hơi thở của nàng ta, nhịp thở vẫn coi là ổn định, chỉ là khắp người quá lạnh, như một khối băng. Chắc hẳn nàng ta đã ở trong sương mù quá lâu mà không uống bất kỳ viên đan dược nào.
Bạch Lê lại gạt tóc sau gáy nàng ta ra, quả nhiên tìm thấy một lỗ máu, bên trong có một con cổ trùng đang ẩn nấp.
Quả nhiên đúng như vậy. Nàng đã nói rồi, tên "bạch thiết hắc" đó sao có thể làm chuyện tốn công vô ích.
Luồng khói đen kia chắc chắn không vô cớ xông vào phòng của Lăng Yên Yên. Khi ấy nhìn thì có vẻ bình yên vô sự, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng thực ra nguy hiểm đã sớm được gieo mầm từ lúc đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!