" Ngươi ngươi ngươi đừng sợ, nghe ta giải thích đã. Chuyện là thế này… có người đang đuổi theo ta…"
Thiếu nữ vừa khoa tay múa chân vừa rối rít kể lại đầu đuôi sự việc. Vì quá kinh hãi hoảng loạn nên lời nói cũng không được trôi chảy. Nếu không phải Bạch Lê vốn đã biết trước cốt truyện, lúc này hẳn là chẳng hiểu nổi nàng ta đang nói gì.
Lăng Yên Yên chính là mẫu nữ chủ điển hình trong tiểu thuyết ngọt sủng: tâm địa thiện lương, nhu hòa hiền thục, đến mức có thể khiến một tên nam nhân khô khan, không hiểu phong tình cũng phải mềm lòng. Suốt dọc đường, Khương Biệt Hàn phụ trách ra tay trừ ma diệt quái, còn nàng ta thì phụ trách… được nam chủ cưng chiều và chạy trốn.
Bởi vậy, nếu mong nàng ta một quyền đánh ngã địch nhân thì đúng là chuyện tuyệt đối không có khả năng.
Lăng Yên Yên nói một hơi xong liền tha thiết nhìn Bạch Lê. Chóp mũi nhỏ nhắn trắng muốt ngưng lại một vài giọt mồ hôi:
"Sư đệ của ta cũng bị bắt rồi. Ta một mình trốn ra ngoài là để đi gọi cứu viện. Ngươi có biết gần đây có trạm truyền tin nào không?"
Một câu hỏi rất hay, chính nàng cũng muốn biết đây.
Bạch Lê âm thầm nghĩ bụng.
Hai kẻ yếu ớt phải trốn chạy nhìn nhau, chỉ cảm thấy nói không nên lời.
Lăng Yên Yên chớp chớp mắt:
"Đạo hữu?"
"Ta cũng giống như ngươi, là chạy trốn ra ngoài."
Bạch Lê khẽ thở dài:
"Ta còn một người bạn đồng cảnh ngộ… chỉ là sau khi ra ngoài thì chẳng thấy quay lại nữa."
"A?" Lăng Yên Yên hoảng hốt ôm lấy má:
"Bên ngoài nguy hiểm như vậy, chẳng lẽ đã…"
"Không đâu, hắn rất lợi hại."
Bạch Lê nghiêm túc bác bỏ:
"Hắn sẽ không gặp chuyện gì đâu."
Lăng Yên Yên rất thức thời, không dây dưa thêm chuyện này nữa, kéo nàng ngồi xổm xuống góc tường:
"Chúng ta nói khẽ thôi. Ta sợ sẽ có người đuổi tới."
Dáng vẻ nhút nhát như thế, lại khiến Bạch Lê cảm thấy vài phần thân thiết.
Từ lúc xuyên qua tới nay mới hơn một canh giờ, người nàng gặp phải, hoặc là như Tiết Ngọc, có thể một tay bẻ gãy cổ người khác, hoặc là như mấy đệ tử Văn Thị trở thành pháo hôi, chết không toàn thây.
Lăng Yên Yên nhút nhát như cún thế này, chẳng phải chính phiên bản tương tự của nàng sao?!
Hai con gà con của tân thủ thôn nép sát nhau run rẩy.
"Đạo hữu này, lúc ngươi chạy trốn đến đây… chắc là không ai phát hiện chứ?"
"Ta… ta cũng không biết nữa."
"…"
Không khí lặng đi một khắc.
Xét tới việc nữ chủ có cái "thể chất Conan" trời sinh dễ dàng thu hút tai hoạ tới, Bạch Lê bèn đưa ra một kiến nghị hết sức sáng suốt:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!