Chương 39: Hắn đã lười tiếp tục trò này nữa.

Khắp nơi trên mặt đất đều là thi thể mới chết, cổ họng mỗi người đều có một cái lỗ máu thịt be bét.

Họ bị đánh nát thanh quản mà mất mạng ngay lập tức, nhìn qua cứ như vừa bị thứ gì đó quét qua một lượt.

Mùi máu tanh nồng nặc, Bạch Lê cảm thấy khoang phổi của mình như bị đổ đầy máu, mỗi hơi thở đều mang theo vị rỉ sắt.

Nàng đang lội qua dòng sông máu chất đầy người chết này.

A Di Đà Phật, vô ý mạo phạm, có muốn chém muốn giết thì cứ nhắm vào một mình tên phản diện kia thôi.

"Cứu..." Góc váy nàng bỗng nhiên bị níu lại.

Có một người thanh niên vẫn chưa chết hẳn, lỗ máu bị đánh lệch trên cổ họng giúp hắn ta còn có thể thoi thóp chút hơi tàn.

Hắn ta dùng hai tay bịt lấy vết thương đang trào máu, phát ra tiếng hì hộc yếu ớt như tiếng muỗi kêu, giống như một chiếc ống thụt bị thủng lỗ.

"Cứu..." Hắn ta ráng đưa một bàn tay ra túm lấy góc váy, "Cứu ta..."

Đây là một người bình thường. Tuy vết thương bị đánh lệch, nhưng lại vô tình ép được cổ trùng ra ngoài, hiện giờ hắn ta đã khôi phục thần trí.

Nhưng máu chảy quá nhiều, có lẽ đã chạm đến động mạch chủ ở cổ, dù không chết ngay lập tức nhưng việc mất máu mà chết cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Hắn ta dường như cũng ý thức được sự thật là mình sắp chết, dùng hết sức bình sinh cuối cùng chỉ về một hướng.

"Đằng kia..."

"Đằng kia là lối ra sao?" Bạch Lê cúi người hỏi.

Những người này hẳn là rất quen thuộc với Phong Lăng Viên, nói không chừng hắn ta biết lối ra của pháp trận ở đâu.

Nước mắt và máu cùng lúc trào ra từ hốc mắt người đó, hắn ta co ngón tay đẫm máu lại. Vạch một đường nguệch ngoạc trên đất, chính là hướng phía trước bên phải của Bạch Lê.

"Ta đang nghe đây, ngươi muốn nói gì?" Bạch Lê lặng lẽ dùng góc váy che đi vệt máu này, không để bất kỳ ai phát hiện.

Hắn ta run rẩy móc từ trong ngực ra một vật lành lạnh cứng cáp, vậy mà lại là một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng...

Không, nên nói là chỉ còn một nửa chiếc khóa trường mệnh, nửa kia là vết nứt sắc nhọn, rõ ràng là bị dùng sức mạnh bẻ gãy.

Nửa còn lại đang ở trong tay ai? Người thân hay là người yêu?

Bạch Lê đã hiểu, ý hắn ta là... đi theo hướng đó có thể tìm thấy lối ra, sau đó đem vật này giao cho người mà hắn ta trân trọng.

"Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ..."

Bạch Lê còn chưa dứt lời, một dòng máu đột ngột phun ra từ cổ hắn ta, thanh quản gần như bị xé làm đôi, giữa những khúc xương trắng hếu nằm một quân cờ lưu ly đen kịt.

"Này huynh làm cái gì thế!" Bạch Lê phẫn nộ quay đầu lại.

Khó khăn lắm mới có một vị đại ca còn lương tâm chịu chỉ đường cho ta, hậu sự còn chưa dặn dò xong đã bị diệt khẩu, đúng là táng tận lương tâm!

"Ta chỉ cảm thấy, trông hắn có vẻ rất đau đớn."

Tiết Quỳnh Lâu đang soi dưới ánh trăng để ngắm nghía một quân cờ lưu ly trắng muốt giữa ngón tay.

Nếu bỏ qua núi thây biển máu bên cạnh, thiếu niên áo trắng dưới trăng tựa như một vị quý tộc công tử đang cưỡi gió đạp trăng đi du ngoạn.

Là nam chính phim kinh dị thì đúng hơn. Bạch Lê thầm lầm bầm, sau đó chỉ về hướng phía trước bên phải: "Chúng ta đi hướng này thì sao?"

Đó là hướng lối ra. Tiết Quỳnh Lâu không lập tức trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!