Hai bức tường áp sát vào nhau, tựa như một con ngõ âm khí u ám, lạnh lẽo. Phóng mắt nhìn đi, hai bên nguyệt môn lớp lớp chồng lên nhau, không thấy điểm cuối. Hai người vòng vo giữa những bức tường này tìm lối ra, tính ra đã gần nửa canh giờ.
Bạch Lê cảm thấy mình đang đi lòng vòng tại chỗ. Bước vào một cổng nguyệt môn thì ngay sau đó lại có bốn cổng khác chờ lựa chọn. Lại bước vào một cổng nữa, lại có bốn cổng khác hiện ra… Số cổng tăng lên theo cấp số lũy thừa, còn xác suất chọn đúng thì giảm xuống theo cấp số lũy thừa. Nếu cứ tiếp tục đi thế này, e rằng đến năm con khỉ tháng con ngựa (tức là rất lâu, không biết đến bao giờ) họ cũng chẳng thể thoát ra được.
Tiết Quỳnh Lâu không nhanh không chậm dẫn đường phía trước, hai viên Lưu ly tử như hai vầng trăng nhỏ treo lơ lửng trên đầu, soi rọi gương mặt thiếu niên như sương sớm kết trên mặt kính, thoáng hiện rồi lại tan biến.
"Có phải huynh đang dắt ta đi vòng vòng không?" Bạch Lê không nhịn được hỏi.
Phía trước thong dong bay tới một câu: "Ngươi đoán xem."
Năm người bị mê cung này chia tách mỗi người một nơi, nàng không cách nào biết được tình hình của Lăng Yên Yên. Muốn ra khỏi mê cung chỉ có thể nhờ vào năng lực của hắn. Nhưng tâm tư của hắn giống như hoa anh túc nở khắp núi đồi, trong quá trình dài như thế chỉ khiến người ta dần dần trúng độc rồi nghiện lúc nào không hay. Hơn nữa Bạch Lê không hề nghi ngờ rằng nếu cứ đi vô định như vậy, cái "đuôi" như nàng bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn bỏ lại.
Tiết Quỳnh Lâu nghiêng đầu nhìn sang. Thiếu nữ đi bên cạnh thần sắc ảm đạm, đôi mi dài tựa lá khô dưới nắng gắt, ủ rũ rũ xuống.
Trong nụ cười của hắn không hề che giấu ý tứ bỏ đá xuống giếng, giọng đầy mỉa mai:
"Rất muốn chạm mặt bọn họ, phải không?"
Quang ảnh lướt qua mặt nàng, hai lọn tóc đen rủ bên má khẽ đung đưa theo nhịp bước, những khi không lên tiếng, nàng mang một vẻ hiền lành, ngoan ngoãn khiến người ta thương xót.
"Tiếc là kẻ ngươi gặp không phải họ, mà là ta." Hắn thong thả nói:
"Không theo ta, ngươi sẽ gặp hiểm cảnh như lúc nãy, theo ta, có lẽ vĩnh viễn không ra khỏi mê cung này được. Bạch đạo hữu, ngươi biết mình giống thứ gì không?"
Bạch Lê im lặng không đáp.
"Chó nhà có tang (kẻ mất nơi nương tựa, thảm hại)." Lúc này hắn không cần che giấu nanh vuốt, giả bộ làm công tử phong nhã nữa, sự mỉa mai cay độc của hắn trở nên ngang nhiên, tùy ý hơn hẳn.
"Ngươi đến cả kiếm cũng không biết cầm, chỉ biết trốn dưới sự che chở của bằng hữu.
Khi bằng hữu gặp nạn thì không giúp được gì, trái lại còn làm vướng tay vướng chân. Đến lúc bằng hữu không còn ở đó, lại không chút tôn nghiêm mà quay sang nương nhờ kẻ địch. Hạng người như vậy...."
Tiết Quỳnh Lâu xoay người lại, dịu giọng buông ra một câu hỏi ngược:
"Chẳng phải là vô dụng lắm sao?"
Bạch Lê biết, trong mắt hắn, nàng chỉ là một đứa ngốc ngây thơ tự cho mình là đúng, chưa từng bị đời vùi dập, vẫn ôm những hy vọng ngây ngô đến buồn cười với mọi thứ.
Đối phó với kiểu "ngốc bạch ngọt" như vậy, cách tốt nhất chính là khiến họ nhận ra rằng mình vừa ngu xuẩn, vừa vô dụng, lại chẳng hề "ngọt" chút nào.
Ngươi tưởng mình là mặt trời xua tan bóng tối, mang đến ánh sáng ư?
Sai rồi, thực ra ngươi chỉ là một bóng đèn rẻ tiền, kém chất lượng mà thôi.
Hắn có thể giả vờ ôn hòa như ngọc, cũng có thể cười nói nhã nhặn hòa nhã, đáng tiếc tất cả đều chỉ là giả dối, xã giao bề ngoài.
Bất kỳ kẻ nào cản đường chắn lối, hắn đều không chút nể tình mà lần lượt dọn sạch.
Lần thứ nhất là cảnh cáo, lần thứ hai là thăm dò, lần thứ ba thì ra tay hạ sát.
Chỉ có điều so với giết người, hắn thấy chu tâm (đánh vào lòng người, hủy hoại ý chí) càng thú vị hơn.
Rõ ràng là một kẻ tâm tính xấu xa đến vậy, thế mà lại giống như một áng mây trắng hòa cùng ánh trăng, ôn nhã lễ độ, lại vẫn mang khí phách hiên ngang.
Khối "băng ấm" này gần như không có lấy một kẽ hở, muốn đập vỡ hắn quả thực khó như lên trời.
"Làm vậy huynh thấy vui lắm sao?"
Bạch Lê bước nhanh lên chặn trước mặt hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!