Cả vườn hoa lá rực rỡ dưới ánh trăng tựa như một chiếc bóng khổng lồ và dữ tợn.
Hai nàng tì nữ đứng bên cạnh Khấu Tiểu Uyển, thỉnh thoảng lại đưa một cây kéo hoặc cành hoa.
Những cành lá thừa bị ném vào giỏ tre nhỏ, những đóa hoa nở rộ căng tràn được chọn ra, c*m v** bình sứ tráng men, thân bình nhẵn mịn tinh tế, càng làm nổi bật màu sơn móng tay trên năm đầu ngón tay bà ta đỏ tươi như máu.
Mấy con sâu bay nhỏ đen kịt bò vào nhị hoa, bà ta nhìn chằm chằm thật lâu, lẩm bẩm một mình: "Có phải ít đi rồi không?""
Tì nữ im phăng phắc như ve sầu mùa đông.
Thiếu nữ mặt tròn bên trái bỗng nhiên ngã ngồi xuống đất, những giọt máu đỏ tươi không ngừng rỉ ra từ khuôn mặt trắng bệch trống rỗng, lớp da thịt tươi tắn mỹ miều này nhanh chóng thối rữa, một điểm đen nhỏ bay ra từ trong lớp da, vo ve lượn quanh một vòng rồi rơi xuống, vừa chạm đất liền chết.
Khấu Tiểu Uyển đưa tay bóp một cái, con cổ trùng bị nghiền nát giữa ngón tay bà ta, suốt quá trình đó bà ta không hề biến sắc, cứ như thật sự chỉ b*p ch*t một con côn trùng nhỏ mà thôi.
Tì nữ còn lại sợ đến mức gần như đứng không vững, nỗ lực nín thở, nhưng không giấu nổi vẻ run rẩy trên đôi má.
"Ngươi nói là, bọn họ đã phát hiện ra nơi bế quan của chủ nhân?" Khấu Tiểu Uyển lạnh giọng hỏi.
Tì nữ run cầm cập trả lời: "Chỉ, chỉ là vô tình đi đến đó, không có đi vào, nô, nô tì đã khoác lớp da của phu nhân, chỉ đường ra cho bọn họ, bọn họ liền đi rồi."
"Đồ vô dụng." Khấu Tiểu Uyển hừ lạnh một tiếng, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt đỏ thắm,
"Ngươi bây giờ đi hầu hạ chủ nhân đi."
Cành hoa tàn lụi rơi xuống bên chân, thiếu nữ khuỵu gối ngã rầm xuống đất, mặt mày như đưa đám:
"Cầu xin phu nhân đừng đuổi nô tì đi! Nô, nô tì còn có ích mà!"
Khấu Tiểu Uyển không mảy may lay động. Trong mắt người ngoài, nữ chủ nhân trên danh nghĩa của Phong Lăng Viên này gan to đến mức dám cắm sừng gia chủ giữa ban ngày ban mặt, nhưng tất cả tì nữ ở đây chưa từng ai nghi ngờ lòng trung thành của bà ta đối với gia chủ.
Quá khứ trước kia của bà ta hoàn toàn không hề giả dối, bà ta đúng là xuất thân chốn phong trần, cũng đúng là nhờ sự cứu giúp của gia chủ mà may mắn giữ được mạng, tất cả nữ tử ở đây đều như vậy, nếu không phải Khấu Tiểu Uyển có lòng gan dạ hơn người và thủ đoạn độc ác, bà ta cũng không leo lên được địa vị như ngày hôm nay.
"Thế là đủ rồi." Chưa đợi tì nữ kịp lộ ra vẻ mặt sống sót sau tai nạn, một dải lụa màu quét qua trước mặt nàng ta, cái đầu nàng ta lăn lông lốc xuống đất.
"Phụ thân tối nay xuất quan, tất cả mọi người ở đây đều không còn cần thiết phải tồn tại nữa."
Từ trong bóng tối phía sau chậm rãi bước ra một bóng người, dưới ánh trăng, chiếc cằm trắng trẻo tựa như một lưỡi đao sáng loáng, màu son môi diễm lệ chính là máu trên mũi đao.
Khấu Tiểu Uyển cười lạnh: "Tối nay không đi giả bộ hầu hạ cái tên tàn phế nhà ngươi à?""
Người phía sau không trả lời. Ánh trăng từng tấc từng tấc soi sáng khuôn mặt, từ đôi môi đỏ thắm đến chiếc mũi dọc dừa trắng mịn, đôi mắt phượng dài như làn nước mùa thu lạnh lùng phản chiếu màn đêm. Vạt váy màu tím nhạt bị gió đêm thổi tung, tựa như hai cánh bướm khổng lồ.
"Ai mà ngờ được vị thiên kim đại tiểu thư dịu dàng đáng mến, sau lưng lại là một nữ ma đầu hở chút là vặn gãy cổ người ta chứ?"
Khấu Tiểu Uyển vẫn tiếp tục vân vê những bông hoa do mình dày công nuôi trồng, lạnh nhạt nói: "Nhắc ngươi một câu, chủ nhân có thể tái tạo pháp thân hay không đều trông vào lần này. Việc cấp bách trước mắt là giết cho được năm kẻ kia. Đừng có ấp ủ mấy ý nghĩ lệch lạc, chẳng hạn như lén nhớ lại cái tên tình cũ là hòa thượng trọc đầu đã chết hơn chục năm của ngươi.""
"... Đã chết mười mấy năm rồi sao?" Phàn Diệu Nghi ngồi bệt xuống đất, vạt váy xòe ra như những cánh hoa đang nở,
"Chỉ cần phụ thân có thể thuận lợi xuất quan, người có thể hồi sinh Lục lang của ta không?"
"Đó là đương nhiên, gia chủ thần thông quảng đại, có chuyện gì mà ngài ấy không làm được?"
"Làm được hay không, và có muốn làm hay không, là hai chuyện khác nhau."
"Bớt lo đi, ta chưa từng nghe nói trên đời có người phụ thân nào mà không liều mạng thực hiện nguyện vọng của nữ nhi mình cả."
Có lẽ thấy người nữ tử này si tình đến mức hơi khờ khạo, Khấu Tiểu Uyển vốn đã nếm trải đủ sự đời liền buông lời an ủi hời hợt.
"Ngươi không có phụ thân, tự nhiên sẽ không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!