Từ khe cửa, một con sâu bay nhỏ dò dẫm bò vào, lượn lờ quanh ngọn đèn duy nhất trong phòng, bất thình lình bị hai ngón tay trắng nõn kẹp lấy, chiếc lưỡi đỏ tươi cuốn một cái, nuốt chửng nó vào bụng.
Bạch Lê đang gục bên cửa sổ chợp mắt bỗng cảm thấy mặt ngứa ngáy, tựa như có ai đó đang ác ý dùng móng tay út khẽ gãi vào mặt mình. Nàng rốt cuộc không nhịn được mà mở mắt, một đôi mắt hạnh long lanh nước đột ngột đập vào tầm mắt, sâu trong con ngươi màu hạt dẻ leo lét ánh nến u tối, phản chiếu khuôn mặt tái mét vì kinh hãi của nàng.
Đứng trước mặt nàng là một nữ tử lạ mặt, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn nàng, đôi mày rủ xuống những vệt bóng tối loang lổ, không chút biểu cảm. Thấy Bạch Lê giật mình tỉnh giấc, nữ tử nặn ra một nụ cười vặn vẹo, khiến những mảng tối trên mặt càng thêm dày đặc:
"Cô nương, người ngủ dưới cửa sổ thế này sẽ bị nhiễm lạnh đấy."
"Ngươi vào đây bằng cách nào?!"
Thử tưởng tượng cảnh nửa đêm tỉnh dậy thấy có kẻ đang nhìn mình chằm chằm với ánh nhìn đầy chết chóc, phong cách lại còn "kinh dị" như tranh của Junji Ito, Bạch Lê suýt chút nữa đã vớ lấy cây nến ném thẳng vào mặt nàng ta.
Nữ tử chỉ tay về phía cánh cửa khép hờ: "Phu nhân bảo ta đi tuần đêm, thấy cửa phòng cô nương không đóng, sợ nguời xảy ra chuyện nên mới vào xem thử."
Phu nhân... Khấu Tiểu Uyển? Một ký ức "xanh ngát" nào đó lại ùa về, Bạch Lê lùi lại vài bước: "Ta không sao, ngươi về đi."
Nữ tử còn định nói thêm gì đó, nhưng Bạch Lê dứt khoát nói: "Ta phải đi ngủ đây!"
"Vậy nô tỳ xin cáo lui." Nàng ta cúi đầu rời khỏi phòng, không quên đóng cửa lại.
Bạch Lê lập tức đảo mắt nhìn quanh, bài trí trong phòng vẫn y như cũ, không có vật gì lạ, chỉ có ngọn nến đang lập lòe lay động. Nàng buông cây kéo đang siết chặt trong tay ra, thở phào nhẹ nhõm.
Đều tại lúc chiều tối cứ nhất quyết đòi đi dạo vườn cùng Tiết Quỳnh Lâu, bị hắn dẫn đi quanh quẩn một hồi. Vốn định đợi Lăng Yên Yên về để bàn bạc tình hình, kết quả vì quá mệt mỏi mà nàng ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Giờ chắc đã quá nửa đêm rồi.
Nàng khẽ mở cửa sổ, ánh trăng tràn vào, chiếu sáng một góc bậu cửa.
Dãy phòng khách của mọi người nằm sát nhau, cách một mặt hồ là phòng của hai nữ tử. Nơi đây hoa lá tốt tươi, mặt hồ phẳng lặng như gương. Ban ngày nắng rạng tựa vàng vụn rơi đầy bể, đêm xuống lại là một hồ hoa rực rỡ quyện bóng trăng thanh.
Một bóng đen lướt nhanh qua kẽ lá. Bạch Lê dụi mắt, xác định mình không nhìn lầm. Cái bóng nhanh như thoắt kia... chẳng lẽ là nữ tử vừa rồi?
Một nửa cầu vòm bị cây cối um tùm che khuất, sau bóng cây lộ ra một góc áo trắng muốt ẩn hiện. Ánh hồ và ánh trăng giao hòa, tựa như ba phần nguyệt sắc của thiên hạ đều tụ hội cả vào chốn này.
Nàng dụi mạnh đôi mắt ngái ngủ, bóng hình này quả thực rất dễ nhận ra.
Thiếu niên đứng dưới ánh trăng tựa như đóa hoa tuyết trên cửa kính giữa đêm trường, sẽ tan biến ngay khi bình minh ló rạng.
"Đêm hôm khuya khoắt huynh đứng đây làm gì một mình thế?" Bạch Lê bắt chước dáng vẻ của hắn, tì hai tay lên lan can cầu vòm:
"Để ta đoán xem, thưởng hoa? Nhưng đêm xuống hoa cũng ngủ rồi. Ngắm trăng? Tối nay nhiều mây, chẳng thấy trăng đâu. Xem sao? Sao cũng bị mây che khuất hết rồi, ta biết rồi!" Nàng búng tay một cái:
"Là đang nhìn người đúng không?"
Vừa gặp mặt đã bị rót đầy một tai những lời lảm nhảm, nhưng Tiết Quỳnh Lâu lại cực kỳ kiên nhẫn nghe hết: "Vậy nên, ngươi muốn nói gì?"
"Ta muốn hỏi huynh có thấy ai đó lén lén lút lút chạy qua đây không?"
"Muộn rồi, ngươi đuổi không kịp đâu."
"Sao huynh biết? Chẳng lẽ huynh không nên hỏi ta người đó trông thế nào? Vừa làm chuyện gì? Chạy về hướng nào sao? Suy luận nhảy vọt thế này làm ta nghi ngờ huynh cầm sẵn kịch bản trong tay đấy!" Bạch Lê kinh ngạc.
"Nói chuyện với ngươi mà cũng cần suy luận sao?" Hắn khép hờ mắt, dáng vẻ đầy lơ đãng.
"……"
"Nếu đuổi kịp thì ta còn cần ở đây thăm dò huynh chắc?" Bạch Lê lẩm bẩm nhỏ giọng.
Đêm cuối thu sương lạnh se sắt, gió đêm hiu hắt bao trùm lấy người như làn nước lạnh buốt. Nàng khoanh tay run rẩy mấy hồi, đáng tiếc người bên cạnh vẫn thờ ơ, chẳng có chút phong độ nam nhi nào.
Muốn dùng cái lạnh để đuổi nàng đi sao? Bạch Lê không thèm trúng kế, nàng ôm chặt cánh tay, kiên cường đứng trong gió tự sưởi ấm cho mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!