Con chim sẻ nhỏ phồng cái bụng lông xù lên, đôi mắt tí hon như hai chiếc cúc áo đen láy tò mò nhìn quanh hai người.
Bạch Lê dùng tay quạt quạt đôi má đỏ bừng, vội đổi chủ đề:
"Ơ, con chim sẻ nhỏ này từ đâu bay tới vậy, đáng yêu quá."
"Tìm thấy trong rừng trúc." Tiết Quỳnh Lâu trông không giống đang nói dối, "Cánh của nó bị gãy rồi."
Lúc này Bạch Lê mới chú ý đến cánh phải đang rũ xuống của con chim sẻ có vẻ hơi cứng đờ, vương chút vết máu lấm tấm, nếu không quan sát kỹ thì khó mà phát hiện ra.
Thật là lạ lùng, vị đại phản diện coi mạng người như cỏ rác này từ bao giờ lại bắt đầu biết thương xót chúng sinh thế kia?
"Huynh muốn nuôi nó làm thú cưng à?" Nàng giúp hắn lên kế hoạch.
"Vậy thì huynh phải làm một cái tổ, tốt nhất là dùng ngọn lau mềm mại mà kết thành, rồi còn phải mua lồng, mua thức ăn cho chim nữa..."
"Phiền phức quá." Tiết Quỳnh Lâu nhíu mày, "Trước khi ra khỏi rừng trúc này, nếu nó sống được thì thả cho bay đi, không sống nổi thì vứt."
Thế thì huynh cứu nó có ý nghĩa gì chứ?! Tên này quả nhiên vẫn giữ thiết lập phản diện không có khả năng thấu cảm mà!
Điều khiến Bạch Lê suýt chút nữa muốn "báo quan" chính là, hắn cầm mấy quả dại to như hạt trân châu định đút cho con chim sẻ đang há mỏ chờ ăn.
"Huynh không có hiểu biết cơ bản à?!" Bạch Lê giữ chặt bàn tay đang định "mưu sát" của hắn: "Cho ăn thế này sẽ làm nó nghẹn chết đấy!"
"Nó không biết mổ vụn quả ra sao?"
Ờ... Bạch Lê nhất thời cạn lời.
Vị hiền triết nào đó từng nói, bạn không thể trò chuyện với kẻ mất lý trí, còn với nàng lúc này, chính là không thể đạo lý với kẻ cố chấp.
Hắn có thể luận về "Đao" từ cổ chí kim một cách hoa mỹ biến ảo, nhưng lại chẳng biết cho một con chim sẻ ăn thế nào, giống như vị đại thi gia xuất khẩu thành thơ lại không biết cầm bút viết chữ vậy.
"Quả huynh hái to như vậy, cổ họng chim sẻ lại nhỏ xíu, đương nhiên là bị nghẹn rồi." Bạch Lê dịu dàng giải thích.
"Sao ngươi biết nó sẽ bị nghẹn?"
"Ta..." Chẳng lẽ ta muốn đánh giá một cái tủ lạnh thì bản thân phải biết làm lạnh sao?
Bạch Lê giải thích không thông với hắn, bèn dứt khoát khẳng định chắc nịch:
"Ta biết là biết thôi! Ta là y tu mà, phương diện này chắc chắn hiểu biết hơn huynh! Huynh đừng động đậy, nhìn ta cho ăn đây này."
Có lẽ do thói quen của đệ tử Dược tông, nàng luôn mang theo nhiều món ăn vặt bên người, ví như lúc này tiện tay đã lấy ra một gói bánh hoa đào, nàng dùng đầu ngón tay vê thành bột mịn.
Những ngón tay cong cong linh hoạt như kim thêu, khéo léo xỏ kim luồn chỉ.
Tiết Quỳnh Lâu quan sát thiếu nữ đang tập trung cao độ, trông nàng chẳng khác gì con chim sẻ trong lòng bàn tay, đặc biệt hiền lành vô hại, khiến cho mọi sự nóng nảy bồn chồn trong lòng đều được xoa dịu bằng sạch.
"Xong rồi, có thể thả nó đi được rồi."
Giọng nói như trút được gánh nặng kéo thần trí Tiết Quỳnh Lâu trở lại, hắn giơ tay định ném con sẻ đi.
Bạch Lê đầy vẻ "hận sắt không thành thép" một lần nữa giữ chặt cổ tay hắn:
"Huynh muốn làm nó ngã chết đấy à?"
Tiết Quỳnh Lâu ngẩn người rụt tay lại, con chim sẻ nhỏ lông xù vỗ cánh phành phạch trong lòng bàn tay.
"Huynh không biết thật sao?" Bạch Lê bỗng có một suy đoán:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!